Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
ơn đi!”.
Mạnh Thời mỉm cười từ chối: “Em cứ để dành tiền của em đi, đợi em gầy rồi cảm ơn anh bằng một món quà lớn thì tốt biết bao! Nể mặt anh đi, đừng tranh trả tiền với anh trước mặt mọi người như thế!”
Định cảm ơn anh, định làm như thế này là để cảm ơn anh? Còn lâu! Mạnh Thời bực thầm trong lòng, rút thẻ ra thanh toán, tay xách mấy túi đồ lớn bước thật dài. Phùng Hy tay không đi sau, nhìn theo bóng Mạnh Thời, trong lòng nhen lên một cảm giác khó tả.
Nghĩ tới lúc mua cá tuyết, Mạnh Thời có nói anh thích ăn hầm, về đến nhà, Phùng Hy liền nấu một nồi canh cá, cô đựng vào cặp lồng giữ nhiệt rồi xách qua, đi đến dưới sân khu nhà Mạnh Thời ở lại dừng lại. Đây chẳng phải là một qua hai lại ư? Thế là Phùng Hy lại xách về, thầm nghĩ, từ giờ không bao giờ đáp xe Mạnh Thời đi siêu thị nữa.
Mạnh Thời đứng trên ban công bực lắm, rõ ràng là nhìn thấy Phùng Hy xách chiếc cặp lồng màu xanh đi đến dưới sân rồi, lại trân trân nhìn cô xách về, chẳng khác gì định bẫy chuột, chuột ngửi thấy mùi thơm của thịt chạy đến trước bẫy rồi lại bỏ đi. Mạnh Thời vừa hút thuốc vừa suy nghĩ, quyết định đích thân đến nhà Phùng Hy để ăn món ăn đáng lẽ thuộc về mình.
Thế nhưng, đi đến dưới sân nhà Phùng Hy, anh lại từ bỏ ý định đó, rẽ sang con đường đi ra hồ.
“Đợi em gầy đi đã…”, Mạnh Thời thầm lẩm bẩm.
Tỏ tình
Ánh tà dương rực rỡ chiếu xuống, trong mắt Phùng Hy và Mạnh Thời đều ẩn chứa một nụ cười rạng rỡ. Anh không khinh thường cô khi cô mua đồ rẻ tiền, cô cũng không còn ngượng nghịu nói rằng mình không xứng với anh.
Ngày nào phó tổng giám đốc Vương cũng sang phòng làm việc của Phùng Hy chơi, nói chuyện cười đùa với các nhân viên trong phòng cô. Đến trưa, thỉnh thoảng còn nổi hứng trả tiền cơm hộp cho mọi người. Tính cách xởi lởi dễ gần của ông đã khiến cho các nhân viên mới đến nhanh chóng làm quen được với ông.
Tiểu Lưu thắc mắc: “Lạ thật, đường đường là phó tổng giám đốc mà lại xuống quản lý chúng ta. Giám đốc Phùng Hy nghỉ phép, đáng lẽ phải là giám đốc Dương Thành Thượng quản lý mới đúng!”.
Bàn luận thông tin vỉa hè luôn là chủ đề của dân văn phòng, Tiểu Cao nhìn Tiểu Lưu nói: “Cậu không thấy mỗi lần phó tổng giám đốc Vương đến, sắc mặt giám đốc Dương trông khó coi lắm à? Chắc chắn anh ấy không muốn để phó tổng giám đốc Vương quản lý, nhưng lại chẳng có cách nào”.
Hít một hơi thuốc rồi nhả khói ra, Phụ Minh Ý tự cười nhạo mình. Không đi Hàng Châu tìm cô, có thể anh sẽ không đố kỵ. Có lẽ tại anh quá tự tin về mình, Phùng Hy không còn là Phùng Hy của tám năm về trước nữa. Anh nhớ tới câu nói việc công việc tư cần phân minh của mình, bèn hậm hực dập điếu thuốc, chỉnh lại complet và bước về phía phòng họp.
Sau khi tan họp, Vương Thiết liền gọi điện thoại cho Phùng Hy.
Lúc này Phùng Hy đang nằm trên giường của Thẩm mỹ viện y học Tạ Thị, bác sĩ Tạ đích thân massage bụng cho cô. Nghe thấy tiếng Vương Thiết, trực giác mách bảo cô kỳ nghỉ phép đã hết.
“Đơn đặt hàng này là do giám đốc Dương kiếm, em thì làm được gì?”.Phùng Hy khó xử trả lời. Trong lòng cô biết rất rõ, mình tham gia vào chuyện này cũng chẳng có lợi gì, thoái thác được là tốt nhất.
Vương Thiết gọi điện thoại đến, là muốn cô phải quay lại công ty cho bằng được, bèn cười đáp: “Tổng giám đốc Phụ nói, đơn đặt hàng này là đơn đặt hàng tổng của công ty Cừ Giang trong cả năm. Bảo cô xuất đầu lộ diện để liên hệ, nếu chẳng may cô không đàm phán được thì giám đốc Dương sẽ làm tiếp, để tránh việc ông ấy đi đàm phán không được lại không có cơ hội để xoay chuyển tình thế”.
Vừa thấy bảo là ý đồ của Phụ Minh Ý, Phùng Hy liền không nói gì nữa.Cô đành phải đồng ý một cách đau khổ: “Nếu hai sếp đã tín nhiệm em thì em đương nhiên phải coi việc của công ty là trên hết rồi. Chỉ có điều hiện giờ em đang đi du lịch ở Thái Lan, bốn hôm nữa mới về được, không biết có được không?”.
“Không vấn đề gì cả, quay về cô nghỉ nốt hai ngày cuối tuần này đi, thứ hai tuần sau đi làm, mười ngày phép còn lại sẽ nghỉ bù sau khi vụ làm ăn này giải quyết xong. Mấy ngày này nếu có việc gì tôi sẽ liên hệ với cô”.
Phùng Hy nghĩ với vẻ chán nản, cũng may là còn níu kéo thêm được mấy ngày nữa cho mình, đến công ty muộn ngày nào hay ngày ấy. Phụ Minh Ý muốn đối phó với Vương Thiết, Vương Thiết thì muốn củng cố thế lực và lợi ích của mình. Cô phân tích một cách nghiêm túc, Phụ Minh Ý đưa ra đề nghị này nhằm mục đích gì? Là để mời ông vào tròng hay là do dùng Dương Thành Thượng chưa chắc đã lôi được Vương Thiết vào tròng, mà chỉ có thể dùng mình? Cô liền nhớ ngay tới vẻ bực tức ra về của Phụ Minh Ý ở Hàng Châu, trong lòng thấp thỏm bất an.
Cô cầm điện thoại lên bấm số của Phụ Minh Ý, nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Đằng nào thì cũng phải quay về đi làm, Phụ Minh Ý sắp xếp để cô phụ trách đơn hàng này, có gì cần sai bảo anh sẽ chủ động tìm đến cô.
Bác sĩ Tạ chăm chú vê chiếc kim bạc trong tay, giả vờ như không nghe thấy việc cô vừa nói dối, nhưng trong lòng lại thầm thắc mắc. Chị th