Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
h nắm lấy vai cô, cau mày hỏi: “Vì anh ta mà giảm béo đúng không? Hy Hy, năm xưa anh…”.
Phùng Hy vô cùng căng thẳng, mặc dù phòng của tổng giám đốc gồm nhiều gian, nhưng chỉ cần có người bước vào sẽ thấy ngạc nhiên vì Phụ Minh Ý không ngồi trước bàn làm việc mà cùng cô chen ở góc tường, vẻ mặt bất bình thường của hai người càng không thể lừa được họ. Trong công ty này có người nào không phải là yêu quái đã thành tinh? Lúc cô bước vào Vương Thiết đã nhìn cô cười với vẻ khó hiểu, Phùng Hy thực sự cảm thấy không thể nói gì với Phụ Minh Ý.
“Năm xưa là tám năm về trước. Tổng giám đốc, anh đừng quên mục đích đến công ty của anh!”. Phùng Hy nhắc Phụ Minh Ý, cô cố gắng lấy hết sức bình sinh để đẩy anh ra, quay đầu đi ra ngoài.
Tiếng “tổng giám đốc”. đó đã thực sự khiến Phụ Minh Ý bừng tỉnh. Anh loạng choạng lùi về sau một bước, tay chống lên lưng ghế, thở hắt ra một tiếng. Tiếng giày cao gót gấp gáp như đang giẫm lên trái tim anh, cảm giác đau đớn do sự chống cự của Phùng Hy đem lại khiến anh cau mày. Phụ Minh Ý bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, gió thổi hắt vào, tập giấy tờ trên bàn bay khắp nơi, lúc này anh mới cảm thấy sảng khoái.
“A! Gió to quá”. Nhân viên Tiểu Hoàng đi lướt qua Phùng Hy, tay cầm tập giấy tờ cần ký bước vào, nhìn thấy giấy tờ bay liền cúi xuống nhặt.
Phụ Minh Ý cúi người nhặt một tờ lên, cười nhạt: “Cảm ơn, gió lớn quá”.
Đến cửa nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Hoàng, Phùng Hy bèn dừng chân lại. Lúc gặp Tiểu Hoàng đang chuẩn bị bước vào phòng làm việc của Phụ Minh Ý, cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, thầm kêu may mà thoát kịp…
Tiếng điện thoại di động đổ chuông, cô lại giật mình, vội vàng móc điện thoại di động từ trong áo vest ra thì nhìn thấy tin nhắn ngắn gọn của Phụ Minh Ý: “Đứng ở ngã tư phía đối diện đợi anh”.
Phùng Hy nắm chặt điện thoại, một cảm giác sợ hãi ập tới. Anh định làm gì?
Đến giờ cô mới nhớ lại hành động ban nãy của Phụ Minh Ý. Nụ hôn mà anh hôn xuống cổ cô, hơi thở nóng bỏng của anh bên tai cô, động tác đẩy cô vào góc tường.
Vừa mới quay về công ty đã gặp phải hành động táo bạo như thế này của Phụ Minh Ý, Phùng Hy không hề có sự chuẩn bị gì về mặt tâm lý. Phụ Minh Ý không sợ, còn cô thì sợ. Cô cảm thấy không thích hợp để nói chuyện với Phụ Minh Ý, anh quá xốc nổi. Phùng Hy bèn nhắn lại: “Hôm nay em có việc, hôm khác nhé”.
Tin nhắn thứ hai lập tức gửi đến: “Có cần phải anh trực tiếp đến phòng làm việc để gọi em đi không?”.
Phùng Hy tức đến bật cười, nhanh chóng nhắn lại: “Đừng cậy thế mà o ép người khác!”.
Gửi xong cô lại thấy hơi hối hận vì mình nói hơi rắn. Đang cúi đầu viết lại thì nghe thấy Phụ Minh Ý gọi lớn phía sau lưng: “Giám đốc Phùng đợi một lát”.
Phùng Hy ngạc nhiên quay đầu lại, Phụ Minh Ý và Tiểu Hoàng đang đứng ở cửa phòng tổng giám đốc. Anh ký tên vào công văn trên tay Tiểu Hoàng rồi rảo bước về phía cô, nói: “Anh Lương - trưởng bộ phận đấu thầu của tổng công ty đã đến, cô quen với anh ấy, buổi trưa cùng đi ăn nhé”.
Không ngờ lại lại tìm ra cái cớ này. Phùng Hy buột miệng nói: “Sao em không biết anh Lương đến nhỉ?”.
Phụ Minh Ý sầm mặt nhìn cô, bình thản nói: “Cô gọi điện thoại cho anh ấy, nói chúng ta sẽ đến ngay”.
Thật thế ư? Phùng Hy không biết nên làm thế nào nữa.
Vẻ mặt Phụ Minh Ý không biểu lộ cảm xúc gì, anh đi qua Phùng Hy rồi bước tiếp về phía trước, nói với giọng cáu kỉnh: “Nhanh lên đi! Anh đã cho gọi xe rồi đấy”.
Phùng Hy lập tức thở phào, chỉ cần không phải đi riêng với Phụ Minh Ý là được. Cô vội về phòng làm việc dặn dò mấy câu, cầm túi xách rồi đuổi theo.
Lúc thang máy đi xuống, Phụ Minh Ý ngẩng đầu nhìn Phùng Hy đang đứng trong góc, nói với vẻ châm biếm: “Chui vào góc đó làm gì? Ở đây có đặt máy quay đấy”.
Phùng Hy ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Phụ Minh Ý, “Hôm nay anh xốc nổi quá, em cảm thấy không phù hợp để nói chuyện với anh”.
“Vẫn chưa nghĩ ra lời gì để ứng phó với anh đúng không? Anh đã nói rồi, anh sẽ để việc công việc tư phân minh”.
Phùng Hy vội quay đầu đi chỗ khác, mắt ngước nhìn biển điện tử trong thang máy nhấp nháy báo số tầng.
Cô đứng quay lưng về phía anh, Phụ Minh Ý vẫn nhìn thấy ngực cô phập phồng do thở quá mạnh, bất giác thấy có phần hối hận vì những lời ban nãy. Nhưng nhìn thấy cô là anh lại nhớ tới cảnh Mạnh Thời mặc áo choàng tắm đứng lau đầu. Chỉ cần nghĩ tới việc cô và người đàn ông đó vào hùa với nhau để lừa anh là anh lại hận đến điên người.
Anh đã từng một lần xốc nổi, đó là lúc biết cô đã ly hôn. Hôm nay anh lại xốc nổi một lần nữa, khi nhìn thấy cô lại đẹp như ngày xưa.
Phụ Minh Ý nhìn lưng Phùng Hy mà lòng rối như tơ vò.
Lúc cửa thang máy mở, Phùng Hy liền nhanh chân bước ra ngoài, đôi bông tai mã não lắc lư lắc lư.
Phụ Minh Ý bước theo sau cô, lúc ra khỏi thang máy, đột nhiên nói: “Em không cần phải đi nữa, về nhớ gọi điện thoại cho anh Lương. Năm nay lợi nhuận của phòng em vẫn phải dựa vào anh ấy để kiếm đấy”.
Nói xong câu đó anh liền bỏ đi, bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã biến mất.
Phùng Hy đứng thẫn thờ ở sảnh l