watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/563 lượt.

nàng hi vọng Thẩm Ngọc chết, nhưng Thẩm Ngọc lại vẫn còn sống, mà những lời mê sảng của hắn lại không ngừng rơi vào tai của nàng.
Giày vò ngày đêm, rốt cuộc Điền thị không ngồi yên nổi nữa, sau đó, liền hạ ngoan tâm!
Ngươi từng nói sẽ mang theo bí mật kia vào quan tài, vậy thì, hiện tại chính là lúc ngươi thực hiện lời hứa đó!

Ngay lúc Hỉ Nhi chạy đi báo tin thuận lợi cho Điền thị, phía sau phòng của Thẩm Ngọc liền xuất hiện vài người, một người trong số đó, sắc mặt đã xanh mét.
Chu thị nghiêng mắt dò xét sắc mặt của Bùi Chương, thấy trên mặt hắn tràn đầy giận dữ thì hết sức vui mừng, nén cười nói, “Vừa rồi Vương gia cũng nhìn thấy, nghe thấy hết rồi đúng không? Đây chính là nha hoàn thiếp thân của Điền thị, nàng ta lại nói với Thẩm Ngọc rằng.. Tiểu thư nói, trước đây ngươi đã thề sẽ mang theo bí mật vào quan tài, như vậy hiện tại, vì mẹ con các nàng…”
“Câm miệng!” Bùi Chương vô cùng giận dữ, không muốn nghe những lời làm nhục đến mình lần thứ hai! Thiên tân vạn khổ mới trông ngóng được một hài tử, hóa ra lại là dã chủng! Nghĩ tới việc này, Bùi Chương liền giận điên lên!
“Người đâu! Đem tiện nhân kia trói lại cho ta!”
Nhìn Bùi Chương phất áo rời đi, khóe miệng Chu thị lộ ra nụ cười đắc ý. Quay đầu nói với Thẩm Ngọc đang nằm dưới đất, “Đi lĩnh thưởng đi!”
Thẩm Ngọc kia vừa nghe thấy vậy liền cao hứng, hất mái tóc lộn xộn lại, tạ ơn xong liền rời đi.
Thẩm Ngọc mà Hỉ Nhi vừa gặp là do người khác giả mạo, còn Thẩm Ngọc thật đã cắn lưỡi tự sát ngay đêm xảy ra chuyện, lưu lại một bức huyết thư trên tường, “Thẹn với điện hạ, không mặt mũi nào gặp người, lấy cái chết bồi tội.”
Thẩm Ngọc vì Điền thị mà thực hiện lời hứa của mình, chỉ tiếc là Điền thị lại không hề cảm kích.
Chu thị giấu diếm hết thảy, bởi vì trực giác nói cho nàng biết chuyện này tuyệt không đơn giản như vậy, nhất định là có mờ ám, cho nên nàng mới sắp xếp một ván cờ như vậy.
Giam “Thẩm Ngọc”, tung tin hắn mê sảng, nếu như bên trong thật sự có mờ ám thì Điền thị nhất định sẽ không chịu ngồi yên, đến lúc đó nàng chỉ cần đẩy một cái.. Ha ha, ôm cây đợi thỏ, cái đợi nàng lại là kết quả ngoài mong muốn!
Ván cờ này cũng không thật sự cao minh, may là vẫn còn dùng được…

Mặc dù nghe nói Thẩm Ngọc đã chết, nhưng Điền thị vẫn cảm thấy rất bất an, nàng luôn cảm thấy chuyện không có đơn giản như vậy, sẽ không thuận lợi như vậy… Đến khi nghe thấy âm thanh huyên náo ngoài cửa, Điền thị lập tức như chim sợ cành cong, đứng bật dậy. Thấy một đám người hung thần ác sát cầm theo dây thừng đến, lại chứng kiến vẻ mặt âm trầm của bọn chúng, khuôn mặt xinh đẹp của Điền thị lập tức trắng bệch, không còn giọt máu nào…

Mục quý phi nghe xong biến cố trong phủ Thất vương thì tức giận, ném mạnh ly trà trên bàn xuống đất. Đứng vọt dậy, lạnh lùng nói, “Chuyện này có thật không?”
Tâm phúc của Bùi Chương thành thật trả lời, “Điền thị đã thừa nhận rồi.”
Nghe nói như thế, sắc mặt Mục quý phi lập tức đen đi ba phần, một hồi lâu sau, mới trầm giọng nói, “Bãi giá xuất cung!”
Lý do xuất cung chính là, nghe nói hôm nay Thất Trắc phi không khỏe, Mục quý phi rất lo lắng, liền đích thân đến thăm. Diên Đế nghe vậy liền “Ừ” một tiếng, xem như đáp ứng.
Không khí trong phủ Thất vương vẫn phảng phất tia hoang mang, đêm qua Thất vương nổi trận lôi đình, đập vỡ hết đồ vật trong viện, nhưng lý do là gì lại không một ai biết, mọi người chỉ có thể âm thầm phỏng đoán, sau đó thấp thỏm bất an. Đến khi thấy Mục quý phi đại giá quang lâm, bọn họ mới ý thức được, chỉ sợ không phải là chuyện nhỏ rồi!
Thấy một đám người trong Vương phủ ai cũng hoảng sợ, Mục quý phi liền nhướng mày, một đường đi thẳng tới nhã viện của Bùi Chương.
Trong nhã viện, Bùi Chương đang ngồi trên ghế, tay cầm roi da, Điền thị bị trói ngã nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự, trên người máu thịt mơ hồ, nhìn thấy mà giật mình. Thấy cảnh tượng như vậy, Mục quý phi liền hoảng hốt.
Thấy Mẫu phi đến, Bùi Chương lập tức đứng dậy, nhưng nét mặt vẫn giận dữ như cũ.
Mục quý phi hơi tức giận, nói, “Con định đánh chết nàng ta sao?”
Bùi Chương cắn răng nói, “Đánh chết ả cũng quá tiện nghi cho ả ta rồi.”
“Hồ đồ!” Mục quý phi quát lên, “Con cứ như vậy đánh chết người thì phải giải thích như thế nào với Phụ hoàng con?”
Bùi Chương xanh mét cả mặt, mắng, “Con chỉ muốn đem tiện nhân này bầm thây vạn đoạn!”
Tối qua, sau khi bắt trói Điền thị, Bùi Chương chỉ muốn giết người, nhưng vì đại cục, hắn chỉ có thể cứng rắn nhẫn nhịn! Muốn giết Điền thị quả thực rất dễ dàng, nhưng sau khi giết nàng ta rồi thì phải giải thích như thế nào? Bẩm báo chi tiết sao? Chỉ sợ hắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ! Không thành thật bẩm báo chi tiết, vậy hắn phải giải thích với Diên Đế ra sao về chuyện Điền thị mang thai bảy tháng lại chết thảm? Thật sự là giết cũng không được, mà không giết cũng không xong, cuối cùng, hắn chỉ có thể đánh nàng ta để phát tiết lửa giận trong lòng!
Mục quý phi nhìn hắn, nói, “Việc đã đến nước này, con có tức giận hơn nữa cũng vô dụng. Ta hỏi con,