watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/622 lượt.

.
Bùi Cẩn ôm nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói, “Thế Ninh, nếu đã làm, thì không cần phân biệt đúng sai. Nàng ta bị như vậy cũng không thể chỉ trách một mình nàng.”
Nhan Thế Ninh nhớ tới Hoàng Hậu và Thái Tử thì đáy lòng càng thêm nguội lạnh, “Bùi Cẩn, quá hắc ám!”
Bùi Cẩn bất đắc dĩ cười một tiếng, “Nội cung chính là nơi đáng sợ như vậy đấy!”
Nói xong, ánh mắt của hắn nhìn ra tường cao ngoài cửa sổ, nghĩ thầm: Thế Ninh, lòng của nàng còn chưa đủ ác!
Nhưng, như vậy cũng tốt rồi!

Lúc Nhan Thế Tĩnh bị người trong cung đưa về Tướng phủ thì không khí trong Tướng phủ vẫn hết sức náo nhiệt vui mừng, đến khi nhìn thấy kiệu hoa quay lại, mọi người mới cảm thấy không bình thường, đợi đến lúc Nhan Thế Tĩnh vừa cười vừa chạy đến, trên mặt mọi người đều là vẻ khó tin.
“Có chuyện gì vậy?” Nhan Chính thấy Nhan Thế Tĩnh khoa chân múa tay thì khẩn trương hỏi cung nhân.
Cung nhân cười lạnh một tiếng, dùng ánh mắt như đang nhìn người chết nhìn Nhan Chính, nói, “Nhan đại nhân, ở nhà chờ đi!” Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.
Tiệc cưới của Tướng phủ cứ thế mà thất bại.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhan Thế Tĩnh ngây ngốc nói không rõ ràng, Nhan Chính và Khang Hoa quận chúa liền vội vàng cử người vào cung nghe ngóng, đến khi hiểu rõ mọi chuyện thì sợ ngây người như bị sét đánh.
Khang Hoa nhìn nữ nhi mình kỳ vọng cả đời cứ như thế bị hủy thì cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ, biết được món quà mà tỷ tỷ thân thiết và cháu ngoại trai ban tặng thì càng thêm mất hết can đảm.
Vì bảo vệ bản thân mà lại bán đứng người khác như vậy! Khang Hoa quận chúa cảm thấy như có hai cây đao đang hung hăng đâm mình ngực mình, vừa hận vừa đau, vừa nóng vừa giận!
“Được! Được!” Sắc mặt Khang Hoa quận chúa trắng bệch, không nói nên lời.
Nhan Chính bất chấp bộ mặt nhã nhặn của mình, vung tay tát Khang Hoa, “Tiện nhân! Nhìn xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì! Giả mang thai gạt cưới! Ngươi có biết đấy là tội gì không? Khi quân! Chu di cửu tộc!”
Khang Hoa quận chúa bị tát một cái, cả người đều bối rối, “Ngươi dám đánh ta?”
Nhan Chính nghiến răng nghiến lợi, “Ta thực muốn giết ngươi! Ta bị ngươi hại chết rồi!”
Khang Hoa quận chúa hoàn hồn, ngẩng đầu, ưỡn cao sống lưng lên, cười, “Đúng thế, vậy thì làm sao? Ngươi chết, ta chết, chúng ta cùng chết!”
Nhìn Nhan Chính rời đi, sắc mặt Khang Hoa quận chúa trầm xuống.
Ban đêm cùng ngày, một chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng sau của Tướng phủ, một bà lão đầu bạc được dìu vào trong phủ.
Khang Hoa quận chúa vừa mới dỗ dành Nhan Thế Tĩnh đi ngủ, liền nghe thấy tiếng gõ cửa, lúc mở cửa ra thì giật mình.
“Khang Hoa, chuyện nháo thành như vậy ai cũng không muốn, hôm nay ngọc thể của bệ hạ bệnh nhẹ nên không có thời gian chú ý chuyện này, đến lúc hắn khỏe lại, chỉ sợ sẽ gây chiến. Ta biết rõ chuyện này không phải do một mình con làm, nhưng vì bảo trì thế lực của gia tộc, con nhất định phải một mình gánh chịu toàn bộ. Hài tử, làm khó dễ con rồi!”
Người nói những lời này thừa dịp lúc ban đêm mà đến, lại thừa dịp lúc ban đêm mà đi, chỉ để lại một bình nhỏ trên bàn.
Khang Hoa quận chúa run rẩy cầm bình sứ lên, chán nản ngã ngồi xuống ghế, trên mặt đã sớm mất đi vẻ cao ngạo.
….
Diên Đế bị ốm, hai năm trước Diên Đế cũng từng trải qua một lần ốm nặng, về sau nhờ uống thuốc và chú ý tu dưỡng nên thân thể cũng bình thường trở lại, ai ngờ ngày mùng sáu tháng mười đó, Diên Đế lại đột nhiên thổ huyết, ốm không dậy nổi, dọa tất cả mọi người đều luống cuống.
Trong số đó, người cuống cuồng nhất tất nhiên là Mục quý phi và Thất vương. Lão nhân gia muốn băng hà, sao trước đó không đáp ứng yêu cầu của lão Thập chứ, bây giờ ngài băng hà thì ngôi vị hoàng đế không phải vẫn thuộc về lão Thập sao? Như vậy sao được đây! Trước khi ngài băng hà, lẽ ra cũng phải nên giết thì giết, nên phế thì phế, nên phạt thì phạt! Mặc dù lần này không thể đẩy ngã Hoàng Hậu nhưng dù sao cũng đã lột được một lớp da của bà ta! Bất quá, nếu như ngươi (Diên Đế) thực sự bất tỉnh, thế thì ta cũng phải chuẩn bị kĩ càng!
Đương nhiên, cũng có người mong ngóng bệnh tình của Diên Đế càng nặng càng tốt, thậm chí tốt nhất là đi đời nhà ma, có như vậy thì Thái Tử mới có thể thuận lợi lên ngôi! Đến khi đó, cho dù Thất vương có tạo phản cũng không được lòng dân, chỉ cần thu thập một chút là có thể dọn sạch một đám!
Trong khoảng thời gian ngắn, sóng ngầm trong kinh thành dâng lên mãnh liệt.
Tuy nhiên, cũng có một số người không quan tâm, chỉ im lặng khoanh tay đứng nhìn.
Vì Diên Đế ốm nặng nên chuyện xảy ra hôm đại hôn cũng theo đó mà gác lại. Nhan Thế Tĩnh bị trả về Tướng phu, cả ngày điên loạn, lúc thì yên lặng, lúc thì cười to, khiến cho ai nhìn thấy cũng đều sợ hãi. Khang Hoa quận chúa ở im trong viện, đóng cửa không gặp ai. Nhan Chính đợi lâu cũng không thấy ý chỉ ban xuống, chỉ có thể cáo bệnh ở nhà không vào triều, tính toán phải làm như thế nào để tránh thoát kiếp nạn này!
Mũ quan chắc chắc là không giữ được, nhưng dầu gì cũng phải bảo toàn tính mạng!
Mỗ