Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

g, nhưng bên dưới không phải là vực sâu không đáy như cô tưởng tượng, mà chỉ là dốc đứng chừng hai, ba mét, sau đó thì thế núi dốc hơn nhưng bị cây cối um tùm che phủ, chính vì thế mà Tuần Tuần không biết Trì Trinh trượt xuống chỗ nào.
Tuần Tuần cất tiếng gọi tên Trì Trinh, không thể nào tin được con người đáng ghét ấy lại bị ngã tan xương chỉ trong một khoảnh khắc. Những kẻ ác trong các bộ phim thường luôn để lại một hơi thở giày vò người khác cho đến giấy phút cuối cùng. Nhưng không ai trả lời cô, chỉ có tiếng vọng từ xa xa dội vào tai. Im ắng không tiếng động mới là sự tuyệt vọng cao độ nhất, dù cô có hận Trì Trinh hơn nữa thì tiền đề cũng phải là sự tồn tại sống động của anh ta chứ không phải là hồi kết theo phương thức này và điều càng khiến cô hoảng hốt hơn là trong hoàn cảnh trước mắt, một nỗi đau buồn dâng ngập trong lòng Tuần Tuần.
Ngày mùa đông trên núi, trời tối rất nhanh, cả bầu trời nặng trịch bỗng chốc sầm lại. Những trận mưa liên tiếp đã khiến cho lớp đất trên vách núi xốp ra, cho dù tạm thời không có gì trở ngại cũng không thể ở lại lâu ở chỗ này.
Tuần Tuần không dám hy vọng vào việc được người khác phát hiện ra, cô ngẩng đầu nhìn để tính toán khả năng trèo lên. Thực ra cô đang ở cách mặt bằng phía trên không xa, chỉ cần có chỗ vịn thì dù hơi nguy hiểm nhưng không phải là không thể trèo lên được. Tuần Tuần thử dịch chân lên điểm tựa ở phía trên, đó là một góc hẹp được tạo bởi một gốc cây khác và sườn núi, rồi từ từ chuyển trọng lượng cơ thể, lại một tiếng rào rào, rất nhiều những sỏi cùng với đất và những giọt mưa trên cành cây đổ xuống người cô, nhưng may sao cô đã đứng vững được lên.
Đúng lúc đó, Tuần Tuần dường như nghe thấy mấy tiếng rên rất khẽ, cô giật mình, suýt nữa thì trượt chân xuống dưới.
“Trì Trinh, có phải anh không?”
Tiếng gió thổi u u, Tuần Tuần tưởng rằng mình đã nghe nhầm, tia hy vọng vừa nhen lên lại vụt tắt. Nhưng, đúng lúc cô đang tìm một điểm đặt chân mới, thì tiếng rên yếu ớt lại một lần nữa vang lên từ phía bên dưới. Lần này cô đã nghe thấy rất rõ ràng.
“Chắc là cô thấy thất vọng vì tôi không chết chứ gì? Nên lại làm cho mặt tôi hứng đầy đất đá một lần nữa.”
Tuần Tuần vừa khóc vừa cười, nghe tiếng của Trì Trinh thì có thể thấy anh ta ở cách chỗ Tuần Tuần không xa.
Tuần Tuần dùng cả chân và tay để trườn xuống dưới, tiếng động dưới chân lại làm cho Trì Trinh chốc chốc cất tiếng chửi, sau mấy lần hết hồn, cuối cùng Tuần Tuần cũng đã xuống được chỗ tương đối bằng phẳng, rồi vừa bò vừa lăn mò mẫm tới bên cạnh Trì Trinh.
Điệu bộ của Trì Trinh thảm hại thật sự, anh ta nằm sấp trên bụi cỏ, một nửa người bị những cụm cỏ dài và các cành cây rơi từ trên xuống đè lên, tất nhiên còn có rất nhiều sỏi đá do chân của Tuần Tuần đạp rơi xuống nữa. Tuần Tuần gạt những cành cây và đất đá bên trên, rồi thận trọng đỡ Trì Trinh dậy, mặt của Trì Trinh đầy máu, bùn đất và lá cây, trông mà thấy sợ. Tuần Tuần vội vàng kiểm tra vết thương, thấy máu đều chảy ra từ mất vết xước trên mặt của Trì Trinh, chắc là bị cành cây cào rách khi rơi xuống, cũng may mà không vào mắt, trên đầu cũng không có vết thương nào đáng kể, tuy rằng nhìn thì thấy thật đáng sợ. Tuần Tuần khẽ thở phào một cái, rồi tiếp tục kiểm tra xem anh ta bị thương đến đâu.
Có thể nói, cú ngã của Trì Trinh không nhẹ chút nào, may mà chân chạm đất trước nếu không thì chắc hẳn đã mất mạng, vết thương nặng đều ở tay và chân, nhất là chân trái, Tuần Tuần không thể chạm tay vào đó, cũng không biết bị thương đến mức độ nào, liệu có gãy xương không. Còn lại những chỗ khác chỉ bị trầy xước hoặc bị rách da, nhưng như thế cũng đủ để Trì Trinh bị đau rồi, nên dù là những lời lẽ độc địa cũng không còn tác dụng như trước.
“Từ trước đến nay tôi chưa từng gặp người đàn bà nào độc địa hơn cô, thấy mình không bị làm sao là chỉ nghĩ đến chuyện trèo lên, nếu không phải vì tôi nhìn thấy hết tâm địa của cô, cô…”
Chỉ nghe thấy tiếng bốp, bốp, hai cái tát mạnh giáng xuống mặt Trì Trinh. Đây là việc đầu tiên Tuần Tuần làm kể từ lúc xác định được rằng anh ta không gặp nguy hiểm gì về tính mạng, và đó cũng là mong ước bấy lâu của cô.
Trì Trinh ngẩn ra một lúc sau thì bắt đầu nổi đoá lên, “Tôi sẽ đánh chết ông nội cô!”.
“Ông tôi chết từ lâu rồi, nếu anh muốn tìm ông tôi thì để tôi thả lỏng cơ cho anh đã.”
Nếu Tăng Dục biết được rằng Tuần Tuần đã trả món thù ba năm trước đây giúp cô ấy trong tình huống này, không biết cô ấy sẽ nghĩ gì.
“Mẹ kiếp… tôi sẽ… cô còn đánh nữa à!”
Mặt của Trì Trinh lại bị nghiêng sang một bên khác, tức giận định phản ứng lại, nhưng vừa mới nhúc nhích một chút thì đã đau tới chảy cả nước mắt, vì thế tức muốn ngất.
Tuần Tuần nói: “Nếu mà anh còn dám nói ra một từ tục nào nữa, tôi sẽ cho anh một cái tát. Chẳng phải anh ghét nhất việc bị người khác tát vào mặt sao, còn tôi lại cảm thấy thứ anh thiếu nhất là những cái tát đó!”.
“Tôi…”
Lần này, trước khi cánh tay của Tuần Tuần giáng xuống, Trì Trinh đã sáng suốt nuốt ngay cái từ định nói ra, đồng thời cố nén cơn tức giận và uất ức đ


Snack's 1967