Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
h không tiện thể hiện sự bực mình, cô cố nén nói với người ở đầu dây bên kia, “Thực sự lúc này tôi rất bận”.
“Trần Châu say quá rồi, suýt chút nữa thì cô ấy nôn cả vào tôi đây này, cô mau tới đây đi, nếu không thì ai đưa cô ấy về nhà bây giờ?”
“Không lẽ bây giờ ở đó không còn ai nữa?”
Trì Trinh đáp vẻ nôn nóng: “Phụ nữ thì cô ấy chẳng ưa ai, còn nam giới thì lại sợ chuyện này chuyện nọ, cô không biết cô ấy uống rượu xong rồi đáng sợ thế nào đâu. Tôi đã nói với cô ấy rằng cô sẽ tới, cô ấy mới yên tâm vào nhà vệ sinh để nôn. Nếu cô không tới, ngày mai tới văn phòng cô liệu đấy mà làm việc.”
“Xem ra tối nay cô bận thực sự”, Trương Vu Thành cười nói.
Tuần Tuần tức giận nhìn chiếc điện thoại rồi đáp: “Thực sự xin lỗi anh, một đồng nghiệp của tôi uống nhiều quá, tôi phải tới đưa cô ấy về. Để ngày mai chúng ta đến uống trà của bạn anh nhé.”
Trương Vu Thành thấy vậy cũng không nói gì, một mực không để cho cô xuống giữa đường mà hỏi địa điểm rồi quay đầu cho xe chạy tới nơi đó.
Khi tới nhà hàng đó, vừa đẩy cánh cửa xe, còn chưa kịp cám ơn Trương Vu Thành thì Tuần Tuần đã nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu của người ấy đang đứng chờ ở cửa.
Trì Trinh bước đến gần, cúi xuống nhìn người trong xe, “Chà, hèn gì nói rằng đang bận. Xe cũng đẹp đấy”. Nói rồi Trì Trinh chào Trương Vu Thành lúc đó đang ngồi ở ghế lái, nhìn Tuần Tuần bước xuống xe, miệng cứ tặc lưỡi, “Nhìn cô kìa, cũng không uổng công sức bỏ ra chăm chút. Rõ ràng có thể là cô bé quàng khăn đỏ, thế mà vì sao lại cứ dùng cái bộ mặt của bà ngoại sói ra với tôi?”.
Tuần Tuần nói với Trương Vu Thành: “Cám ơn anh. Tạm biệt. Lái xe cẩn thận nhé.”
Trương Vu Thành cũng làm động tác tạm biệt nhưng xe vẫn chưa nổ máy, thì ra cánh tay của Trì Trinh không hiểu vô tình hay hữu ý vẫn cứ đặt ở cánh cửa chỗ ghế phụ.
“Đừng có nhỏ nhen như vậy, đến cả lời giới thiệu mà cũng không chịu nói à?”, Trì Trinh nhìn Trương Vu Thành, quan sát sự biến đổi của anh ta, cười nói: “Tiểu Triệu rất được hoan nghênh ở công ty của chúng tôi, lát nữa nếu giám đốc Tôn biết được, chắc chắn sẽ rất buồn.”
Tuần Tuần chỉ mong sao Trương Vu Thành lấy lại phong độ, lái xe đi thẳng, tiện thể cho con người không biết tốt xấu này ngã theo một cái.
“Tiểu Triệu, cô nói xem, có đúng như vậy không?”
Dù là lúc này, Tuần Tuần thấy vẫn cảm thấy nghẹn cổ vì hai tiếng “Tiểu Triệu”. Cô nhìn Trì Trinh bằng vẻ mặt lạnh lùng, nhắc nhở: “Những người bình thường chúng ta chỉ thêm từ ‘tiểu’ trước tên người khác khi người ấy ít tuổi hơn mình. Nếu anh sinh sớm hơn mấy năm thì hãy gọi tôi như thế mới thích hợp.”
Trì Trinh nói lớn không hề thấy ngượng: “Đối với tôi thì ‘tiểu’ hay ‘đại’ chẳng liên quan gì đến tuổi tác, còn nếu xét về chức vụ, cô là cấp dưới của tôi, tôi có gọi cô là Tiểu Triệu thì cũng chẳng có gì là quá đáng.”
“Thôi được, Tổng giám đốc Trì, bây giờ anh có gì sai bảo?”.
“Cô đừng có tỏ vẻ không phục như vậy, chính cô là người muốn giữ quan hệ cấp trên và cấp dưới với tôi một cách bình thường đấy chứ”. Nói rồi, Trì Trinh lại cúi xuống nói với người trong xe một lần nữa: “Anh đừng để ý, giữa tôi với cô ấy thực sự không còn gì nữa đâu. Bây giờ cấp phó của tôi là anh Tôn mới là người có tình cảm với cô ấy.”
Tuần Tuần đanh mặt lại, cô thực sự không hiểu sao anh ta lại có thể dùng miệng lưỡi của mình làm cho sự việc rối tinh lên như vậy.
Trương Vu Thành nhướn mày lên vẻ khó hiểu.
“Ôi chà.” Trì Trinh quay đầu lại phía Tuần Tuần, mặt tỏ vẻ áy náy. “Có phải tôi nói sai không? Không lẽ cô chưa nói cho anh ta biết cô đã ly hôn như thế nào?”
Tuần Tuần hất mạnh cánh tay của Trì Trinh khỏi cánh cửa xe.
“Thực lòng rất xin lỗi anh. Tôi rất vui được làm quen với anh. Tạm biệt… Tôi nghĩ có lẽ chúng ta chẳng cần phải gặp nhau nữa đâu”, Tuần Tuần nói với Trương Vu Thành.
Trương Vu Thành mỉm cười vẻ không hiểu, sau đó lại lắc đầu rồi từ từ lái xe đi. Anh ta là người từng trải, nhiều sự việc không cần nói ra cũng có thể hiểu được. Lúc này không nói gì và bỏ đi có lẽ là điều tốt nhất cho người phụ nữ mới gặp lần đầu nhưng để lại cho anh ấn tượng rất tốt này.
“Cô đừng có tỏ vẻ như vậy nữa đi, cứ như thể là tôi vừa phá một cuộc nhân duyên rất tốt không bằng. Chẳng qua mới chỉ là gặp mặt, không lẽ như vậy mà cô cũng cho rằng người ta sẽ cưới cô sao?
“Trần Châu đang ở đâu?”, Tuần Tuần vẫn giữ vẻ mặt đanh lại, cố kiềm chế và hỏi thẳng vào việc chính.
“Tôi bảo Tôn Nhất Phàm đích thân đưa cô ta về rồi.” Trì Trinh đáp với vẻ rất nhẹ nhõm, “Nếu đã gọi một tiếng chị Châu, thì cũng phải tạo cho chị ta một cơ hội để hoàn thành việc tốt, đúng không?... Sao? Tôi không cẩn thận nên cũng phá đám cô rồi phải không?”
Tuần Tuần không nói gì, hơi thở gấp gáp. Cô biết, nếu bây giờ nổi giận thì vừa đúng như mong muốn của anh ta, dù có chết cô cũng không để anh ta thoả mãn.
Cô chậm rãi nói với Trì Trinh: “Anh tưởng anh làm vậy là hay lắm à? Tôi nhắc lại lần nữa với anh, anh càng làm như vậy thì tôi càng không thể ở bên anh. Bây giờ tôi thấy rất ghét anh, anh nghe cho rõ nhé, không ph