Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
ỗ như ngồi trên đống lửa, húp thêm mấy thìa canh rồi mới lấy lý do vào nhà vệ sinh để rời bàn tiệc.
“Giám đốc Tôn có lẽ không say vì rượu mà say vì người”, Chu Thuỵ Sinh cười khà khà.
Trì Trinh nói vẻ ẩn ý: “Tửu lượng của Giám đốc Tôn tôi biết rất rõ, nhưng có lẽ hôm vì hôm nay quá vui đấy mà”.
Lúc đó, bữa tiệc cũng đến lúc tàn, một số người đã ra về, không ít người tiếp tục chương trình tiếp theo, có người tới mời Trì Trinh nhưng anh ta cười nói, mình đã uống nhiều rồi.
Tuần Tuần là người về sau cùng, cô giữ tiền, vì thế phải cùng người phụ trách bộ phận phục vụ đi thanh toán, sau khi đối chiếu xong hoá đơn mới hoàn thành nhiệm vụ. Trước lúc rời đi cô vào rửa tay, lúc ra khỏi đó thì nhìn thấy Trần Châu đang dìu Tôn Nhất Phàm xiêu vẹo lên xe taxi.
Thực ra Tuần Tuần không có tình cảm sâu sắc gì với Tôn Nhất Phàm, thậm chí cô còn rất rõ rằng mình không thể nhận lời cùng đi với anh ta. Nhưng chỉ trong thời gian nửa ngày mà một người đàn ông hứa sẽ để cho cô suy nghĩ, đột nhiên lại thay đổi thái độ, vạch rõ ranh giới với cô như vậy, điều ấy khiến cô cảm thấy hơi hụt hẫng, thậm chí là phẫn nộ. Sự phẫn nộ ấy không phải vì sự thay đổi của người đàn ông ấy, mà là bởi lý do khiến anh ta đã thay đổi. Cô chỉ là một phụ nữ rất đỗi bình thường, nhưng lại có người đến phá tan sự yên tĩnh của cô, từ Tạ Bằng Ninh đến Trương Vu Thành rồi hôm nay đến Tôn Nhất Phàm. Dù là một người thường bằng lòng, yên phận với cuộc sống thì cô cũng không thể chấp nhận được chuyện có người định làm xáo trộn và can thiệp vào cuộc sống của mình như vậy.
Trên bãi đỗ xe ở cửa trước có một chiếc CC phổ thông đang nổ máy nhưng trên xe không có người, Tuần Tuần chậm rãi đi qua chiếc xe thì nhìn thấy có một người đang đứng gọi điện thoại bên bồn hoa cạnh chiếc xe. Trì Trinh lúc này và Trì Trinh nói cười vui vẻ như không trong bữa tiệc dường như là hai con người hoàn toàn khác nhau. Anh ta cầm điện thoại nói với vẻ giận dữ, đi đi lại lại, hình như anh ta đang cãi nhau với ai đó và cuộc tranh cãi ấy mỗi lúc một gay gắt, sau cùng thì anh ta tắt điện thoại, ném nó vào trong xe rồi đứng dựa vào xe với vẻ ủ rũ.
Một lát sau, anh ta đưa tay mở cửa xe, lúc đó mới nhìn thấy Tuần Tuần ở phía cuối xe, bị bất ngờ nên anh ta có vẻ lúng túng.
“Cô ở đây làm gì thế?”, giọng của anh ta cũng khác hẳn với lúc trước.
Tuần Tuần lạnh nhạt đáp: “Tôi muốn nói với anh rằng, không tắt máy, không khoá cửa xe mà đứng gọi điện thoại như vậy là một điều rất không sáng suốt, nếu chẳng may có kẻ cướp thì chắc chắn anh sẽ mất mấy cái mạng rồi”.
Trì Trinh cảm thấy rất buồn cười, nghiêng đầu khẽ lẩm bẩm chửi mấy tiếng mà không ai có thể hiểu nổi là gì, sau đó cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Anh ta bước tới bên Tuần Tuần, đưa tay ôm lấy cô với vẻ không tự tin cho lắm, rồi cúi người vùi mặt vào cổ cô, nói như trong mơ: “Tôi không muốn nổi giận với cô”.
“Vì sao?”
“Vì tôi không muốn cô lại giận tôi nữa. Coi như hôm đó chúng ta chưa nói gì, được không?”
Tuần Tuần khẽ đáp: “Tôi có thể coi như hôm ấy anh không nói gì, nhưng còn hôm nay thì sao? Ngày mai nữa thì sẽ thế nào?”.
“Cô nói sao?” Dường như Trì Trinh uống quá nhiều nên không được tỉnh táo cho lắm.
Nhưng giọng của Tuần Tuần rất rõ ràng: “Tôi hỏi anh, anh đã nói gì với Tôn Nhất Phàm?”.
Trì Trinh bỗng ngây người ra, nhưng rồi anh ta đứng thẳng dậy và nhìn Tuần Tuần: “Như thế là có ý gì?”.
“Trong lòng anh rất rõ đấy.”
“Tôi bảo anh ta tới phòng làm việc, nói với anh ta về phương án nâng cao thành tích sang năm lên, như thế mà cũng khiến cô tức giận à? Cô dựa vào đâu mà nghĩ rằng tôi đã nói những lời bất lợi cho cô trước mặt anh ta?”
“Đó chẳng phải là phong cách của anh từ trước đến nay sao? Anh chỉ nghĩ đến bản thân mình, trong con mắt của anh thì những người khác chỉ là đồ chơi, tuỳ theo tâm trạng anh, mặc cho anh sắp đặt!”, Tuần Tuần không nén được nữa, giọng cũng trở nên gay gắt.
“Ồ! Cô bị đàn ông bỏ rơi thì trút hết tội lỗi lên đầu tôi chứ gì? Tôi dễ bị bắt nạt đến thế sao?” Trì Trinh nói xong đẩy mạnh cô ra, một chân đá lên bánh xe để trút cơn giận.
Anh ta mà trở thành người bị bắt nạt! Tuần Tuần vừa cảm thấy bực vừa cảm thấy thật buồn cười, “Anh có gan làm mà lại không có gan nhận? Tôi cùng với ai, bị ai vứt bỏ đều là việc của tôi, không cần anh phải lo. Anh bỉ ổi như vậy chỉ khiến cho người ta coi thường anh mà thôi”.
Trì Trinh nghe những câu ấy thì nổi cơn thịnh nộ, không nói câu gì lôi cô về phía trước. Tuần Tuần bị kéo đi, suýt nữa thì ngã. Trì Trinh đột ngột quay đầu lại đẩy cô vào trong xe.
“Anh làm cái gì đấy?”
Tuần Tuần gắng sức chống vào cửa xe mới không bị Trì Trinh đẩy hẳn vào trong.
“Chẳng phải cô nói tôi phá đám cô là gì? Bây giờ tôi và cô cùng tới chỗ Tôn Nhất Phàm, cùng đối chất trước mặt anh ta, nói cho thật rõ ràng. Nếu thực sự tôi làm như vậy, tôi lập tức sẽ chết không toàn thây.”
“Anh buông tay ra, dù có làm gì thì anh cũng sẽ không thừa nhận trước mặt người khác đâu.”
“Trong con mắt của cô thì ai cũng là người tốt, còn tôi làm việc gì thì