Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

có thể như thế được. Em đừng hiểu lầm. Anh đối với em là thật lòng, nếu không thì anh đã chẳng nói những nỗi khổ trong lòng ra với em.”
Không có gì khiến người ta cảm thấy đáng châm biếm bằng hai từ “thật lòng” lúc này, Tuần Tuần cảm thấy muốn cười thành tiếng.
“Ý anh nói là, anh định lấy tôi?”
“...Chỉ cần tình cảm giữa hai chúng ta cùng như nhau thì đó chỉ là chuyện không sớm thì muộn”, Tôn Nhất Phàm nói như thề.
“Muộn thì đến khi nào?”
Xem ra đây là một đáp án rất khó có ngay câu trả lời. Tôn Nhất Phàm xoa hai tay vào nhau, “Tuần Tuần, em là người đã từng trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, anh nghĩ, em hiểu rõ sự việc này hơn bất cứ ai. Hôn nhân chẳng qua chỉ là một tờ giấy, cái chính và quan trọng hơn hết là cả hai chúng ta đều cảm thấy vui vẻ khi ở bên nhau”.
Đây mới là những lời thực sự mà anh ta muốn nói, cuối cùng Tuần Tuần đã hiểu rõ lý do vì sao anh ta xuất hiện ở đây vào giờ này. Anh ta tính toán để nhận được những lợi ích từ sự giúp đỡ của Trần Châu, rồi khi tỉnh rượu vào lúc đêm khuya lại thấy không nỡ vứt bỏ một người phụ nữ khác có thể mang lại niềm vui cho anh ta.
Những gã đàn ông tham lam và ích kỷ, thậm chí bọn họ còn không đáng gọi là “cầm thú”, vì rằng cầm thú là động vật máu nóng, còn khi bọn họ bỏ mất cái cơ bản nhất thì chỉ đáng coi như một cái cây, không tình cảm, chỉ biết để rễ lan sâu hút dinh dưỡng, rồi kiêu ngạo khoe những bông hoa mà tự cho là đầy sức quyến rũ.
Lúc đó Tuần Tuần bỗng nhiên cảm thấy, cứ cho rằng Trì Trinh là một con cáo xảo quyệt, một con chim công xấu xí thì cũng ở trên một vị trí cao hơn hẳn.
Những cơn gió lạnh mùa đông mang theo những hạt mưa lất phất khiến Tuần Tuần bất giác run lên, Tôn Nhất Phàm lập tức cởi chiếc áo khoác, định choàng lên người cho cô. Lúc đó nhìn anh ta vừa có vẻ chân thành và đáng tin cậy. Nhưng, những người đàn ông vững vàng như hòn đá tảng dường như chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của cô, còn hầu hết bọn họ chỉ như những hòn đá rất dễ vỡ vụn.
Tuần Tuần đưa tay ra, khẽ gạt anh sang một bên.






Bước Chân Vào Nhà Anh Ta
Tuần Tuần lấy chìa khoá mở cửa nhà, lúc này dù là ánh mắt soi mói của mẹ cũng khiến cô cảm thấy lòng ấm áp lên nhiều. Nhưng khi cô bật đèn lên, đón cô chỉ có tiếng kêu thảm thiết của con mèo và hai bóng đen, một cái bóng chui xuống dưới chân cô, còn một cái bóng thì xé gió bay vụt đến. Tuần Tuần vội né người, suýt chút nữa bị nó va vào lưng.
Định thần lại cô mới biết, “hung khí” suýt nữa thì tiếp xúc một cách “thân mật” với mặt cô là một chiếc dép lê thêu hoa, màu đỏ chói mắt của chiếc dép cho thấy nó thuộc về nữ chủ nhân ngôi nhà này. Còn cái đống xôm xốp như lông dưới chân chính là con mèo cô mang về từ nhà Tạ Bằng Ninh.
Tuần Tuần theo đà ngồi xuống ôm con mèo lên, nó vội co người lại run rẩy trong vòng tay quen thuộc. Không chờ cô lên tiếng hỏi, mẹ cô đã xuất hiện rất đúng lúc ở cửa phòng ngủ của cô, chân chỉ đi một bên dép, cất giọng nói sắc như dao: “Về đúng lúc lắm. Nhanh chóng đem cái con mèo chết tiệt này đi, kẻo không lại làm bẩn dép của mẹ”.
“Lại sao vậy ạ?” Tuần Tuần hỏi, kể từ ngày cô mang con mèo về nhà cho đến nay, mẹ cô luôn cảm thấy nó làm ngứa mắt bà, hơi một tí là lại đòi ném nó đi. Nhưng thái độ ghét bỏ ấy chỉ dừng lại ở lời nói chứ chưa thể hiện ra bằng hành động quyết liệt như thế này.
Sắc mặt của mẹ Tuần Tuần thoáng đỏ lên vẻ thiếu tự nhiên, lúc này Tuần Tuần mới có dịp quan sát kỹ, trên người mẹ cô cũng chỉ khoác hờ một bộ đồ ngủ bằng lụa bồng bềnh, ánh mắt buồn bực vì không được như mong muốn giờ đã thay bằng vẻ rất đa tình.
Tuần Tuần không phải là một đứa trẻ, cô rất hiểu trước khi cô về thì trong căn nhà này đã xảy ra chuyện gì, bây giờ nghĩ lại, vẻ tức giận vừa rồi của mẹ cô, ngoài việc con mèo gây ra tội lỗi, có lẽ phần lớn là do sự việc đã không tiến triển như ý muốn của bà.
Tất nhiên là Tuần Tuần không hy vọng mẹ mình sẽ thủ tiết vì ai, dù đó là với người cha đã qua đời của cô hay với Giáo sư Tăng vừa qua đời tro cốt chưa kịp nguội lạnh. Cô hiểu và thậm chí là ủng hộ việc mẹ đi tìm cho mình một nửa khác của cuộc đời, nhưng người đó không thể là Chu Thuỵ Sinh. Một ông cậu họ “khốn kiếp” như trong lời của Trì Trinh, một đồng nghiệp ở công ty của cô, một người đàn ông trung niên giảo hoạt và thạo đời, đó nhất định không phải là nửa kia của mẹ cô.
“Ông ấy thì sao? Dù sao sớm muộn gì thì con cũng biết.” Mẹ cô cố tỏ vẻ hiên ngang thẳng thắn, “Mẹ đã ngần này tuổi rồi, cũng chẳng cần gì phải giấu giếm cả. Không lẽ chỉ con mới được quyền lằng nhằng không rõ ràng với đàn ông, còn mẹ thì phải chịu cảnh là bà goá sống cả đời?”.
“Con không có ý đấy, nhưng hai người, hai người…” Tuần Tuần thực sự không biết nói như thế nào nữa, mặc dù cô đã thấy nghi ngờ về mối quan hệ giữa mẹ và Chu Thuỵ Sinh, nhưng không thể nào tưởng tượng nổi lại nhìn thấy hình ảnh ông ta cởi trần trong ngôi nhà này nhanh chóng đến như thế.
“Chuyện này không cần con phải lo.” Dường như mẹ cô chợt nh


XtGem Forum catalog