Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
tiền mà mẹ cô nói tới chính là “quỹ không còn chút gì” của Tuần Tuần, chưa đến cảnh cùng quẫn thì dù chỉ một xu cô cũng quyết không động đến.
Tuần Tuần liền trả lời dứt khoát: “Tiền lương con đã đưa cho mẹ rồi, khoản tiền đó mẹ không cần phải quan tâm”.
“Mẹ chưa vội nghĩ đến chuyện tích cóp tiền để dưỡng già đâu, còn con thì cứ việc chuẩn bị trước đi. Tục ngữ có câu: lấy được chồng giàu có cơm ăn áo mặc. Cậu ta có tiền, từ nay về sau con cần gì mà chẳng có, cố giữ lại một chút tiền đó để làm gì?”
“Mẹ đừng có nói đến những chuyện đó nữa, tiền của anh ta là của anh ta, con chưa đến mức ấy đâu. Mà mẹ cũng đâu phải là người có đầu óc quản lý tiền, học phí phải trả cho những lần trước đây chưa đủ hay sao? Mẹ hãy cố làm theo điều người xưa nói: biết thế nào là đủ.”
Hoàng Hôn Trong Lời Kể Của Người Ấy
Trở về chỗ ở của Trì Trinh, Tuần Tuần chỉ nấu một bát mỳ ăn qua quýt. Khi có Trì Trinh ở nhà thì cảm thấy rất ồn ào và chỉ mong sao có những giờ phút được yên tĩnh, lúc này Trì Trinh không có ở nhà, không khí xa lạ trong ngôi nhà bỗng trở nên rất rõ. Khả năng thích ứng của con mèo tương đối tốt, Tuần Tuần tìm một hồi lâu vẫn không thấy nó đâu, thì ra nó đang dựa vào chiếc gối ở đầu giường của Trì Trinh liếm lông. Mặc dù Trì Trinh vẫn tỏ ý ghét bỏ nó nhưng cũng không gây trở ngại cho việc nó dần dần coi nơi này là địa bàn của mình. Ở điểm này thì đúng là con mèo hơn Tuần Tuần, nó mãi mãi không bao giờ phải quá để ý và dựa dẫm vào người khác, chỉ cần có đủ thức ăn và nước uống thì dù không có ai nó cũng sống rất ung dung.
Rỗi rãi không có việc gì, ngồi không thì lại nghĩ ngợi lung tung, Tuần Tuần quyết định bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Cô kiên quyết từ chối việc thừa nhận mình có ý nghĩ tìm một chút manh mối từ trong ngôi nhà này, tuy vậy sau một hồi lâu bận rộn mà vẫn không phát hiện thấy bất cứ vật dụng cá nhân nào có thể giải đáp cho mối hoài nghi trong lòng, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy thất vọng.
Tuần Tuần quét đám tơ nhện trong góc phòng nhưng mối hoài nghi trong lòng thì lại dần dần hình thành một tấm mạng lớn hơn.
Gần mười giờ rồi mà Trì Trinh vẫn chưa về. Tuần Tuần định đi ngủ thì bất ngờ nhận được điện thoại của Tăng Dục nói đang ở một KTV nào đó và bảo cô mang tiền đến để giúp đỡ.
Tuần Tuần nói: “Em thấy chị như đang phát cuồng ấy”, nói rồi cô lấy tiền ra thanh toán cho Tăng Dục.
Cánh tay nặng chịch của Tăng Dục đặt lên vai của Tuần Tuần, cô lớn tiếng nói: “Đàn ông để chẳng ra gì, cuối cùng chỉ có cô là tốt thôi. Tuần Tuần, tôi chính thức tuyên bố cô là chị em tốt của tôi!”.
Tuần Tuần cười như mếu, “Xin chị tha cho, chị em tốt chỉ là người đến thanh toán tiền cho chị sau khi chị vui vẻ, sung sướng thôi à?”.
Tăng Dục cười hì hì: “Triệu Tuần Tuần, con người ta không được quên gốc gác, chuyện này tôi cũng đã từng làm cho cô rồi mà”.
“Chỉ được cái nói linh tinh!” Mặt của Tuần Tuần thoắt đỏ ửng lên, thoắt lại trắng bệch ra, cô cầm tay Tăng Dục hỏi: “Còn đi được không? Để em đưa chị về”.
“Đừng có nói là đi, bảo tôi bay cũng chẳng có vấn đề gì. Vấn đề là vội gì cơ chứ, thời cơ thử thách của cô đã đến rồi. Cô không thể cứ như cái hồi lấy Tạ Bằng Ninh, chỉ biết ở nhà đợi anh ta. Cần phải học cách để cho đàn ông cũng phải nếm mùi chờ đợi cô như thế nào. Nghe lời tôi, hãy ngồi cùng tôi một lúc nữa.” Nói rồi, Tăng Dục lấy điện thoại ra gọi trước mặt Tuần Tuần, đầu tiên hỏi người bạn trai mới rằng đã giải quyết xong “việc gấp” chưa, rồi sau đó nói bằng giọng rất dịu dàng rằng, hệ thống máy đã trở lại bình thường rồi, cô đã thanh toán và muốn đổi sang chỗ khác uống thêm mấy chén, muốn biết xem liệu anh ta có tới được hay không.
Chắc chắn là đối phương trả lời rằng có thể đến được, thế nên Tăng Dục cười: “Việc gấp của anh đúng là đến rất nhanh mà đi cũng rất nhanh”. Cười chán, Tăng Dục đổi giọng, lớn tiếng chế nhạo: “Chẳng qua cũng chỉ là mất trăm tệ, cứ cho là anh không có tiền thì xin anh phải cố tỏ ra hiểu biết một chút. Đừng tưởng rằng tôi không biết anh là loại người nào, chút tiền ấy coi như chị đây thí cho đấy! Bây giờ chị đây không còn chút hứng thú nào với chú em nữa đâu, liệu đường từ nay về sau biến cho thật xa!”.
Chửi xong, Tăng Dục nói với Tuần Tuần: “Đúng là hả cơn giận. Lịch của tôi coi như lại xé thêm một tờ, chỉ tiếc là chưa kịp làm cho cô cái thẻ tập thể hình giảm giá”.
Tuần Tuần đáp: “Chị còn nhớ đến chuyện đó à? Đã lâu rồi em không tới những chỗ đó nữa, sau khi lấy chồng em phát hiện ra rằng, làm việc nhà còn có tác dụng hơn là đi tập thể hình. Chị chơi với loại đàn ông ấy chẳng phải chuốc thêm cái bực vào mình sao?”.
Tăng Dục lại dựa vào người Tuần Tuần, chế diễu đối phương xong, cô không khỏi cảm thấy đôi chút nuối tiếc, “Tôi đã nghĩ rằng, dù cho thế nào thì chúng tôi cũng cùng nhau qua được mùa đông này”.
Bỗng nhiên nghe thấy câu nói ấy, Tuần Tuần chợt nhớ đến Trì Trinh, trong lòng cũng thấy xao xuyến, cô giở điện thoại ra xem. Quả nhiên đã có tới bốn cuộc gọi nhỡ, n