The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

người có hiểu biết như em có thể làm ra chuyện trả đũa sao ?”
“Anh cảm thấy có thể.”
“Được rồi, em giúp ông ngoại ra ngoài hít thở không khí, gặp lại sau, bái bai.”
“Tút tút…” Điện thoại đã ngắt, nàng dâu mới cũng không muốn nấu cháo điện thoại với anh chút nào, thiếu tá nội thương nhẹ






Tiêu Triệt đến thăm ông ngoại, nhân tiện dẫn vợ về nhà.
Ông Tiếu chỉ giữ hai người ở lại ăn bữa cơm trưa, sau đó nhanh chóng đuổi người ta đi.
Vì vậy, đồng chí thiếu tá đi theo vợ song song về nhà.
Chuyện đầu tiên Diệp Vũ sau khi về nhà là chạy thẳng vào thư phòng mở máy tính lên.
Tiêu Triệt làm chuyện chính là trực tiếp khiêng người đi về phòng ngủ, tiến hành giao nộp thuế chính là vận động nhẹ nhàng.
Giao nộp thuế kéo dài, tương đối tốn thời gian.
“Bà xã, anh yêu em…”
Diệp Vũ ôm mảnh lưng trần truồng của anh, mệt mỏi thở ra, mơ hồ nói, “Anh yêu quá mãnh liệt rồi.”
“Thật xin lỗi.”
“Thế nào?”
“Tân hôn đã bỏ rơi em.”
“Ngốc à, em không sao.”
Anh liếm cổ cô, hưởng thụ những ngọt ngào ấm áp từ cơ thể hai người, “Nhớ anh không ?”
“Ừ.”
“Thật muốn rồi hả ?”
“Thật muốn rồi.” Nghĩ thế nào sao muốn đập chết người a.
Tiêu Triệt mãnh liệt hôn cô, tiếp tục phong vân.
Lại thêm một trận chiến kéo dài, Diệp Vũ dùng cả tay cả chân hất anh ra, xuống giường, cả chân mềm nhũn, không nhịn được quay đầu lại trừng mắt nhìn anh.
Thiếu tá nào đó nằm lỳ ở trên giường cười hì hì nhìn vợ, “Anh chờ em trở lại.”
“Cút.”
Diệp Vũ đi vào phòng tắm dọn dẹp vài thứ, sau đó đi vào thư phòng mở máy tính lên, đăng nhập vào trò chơi, sắp xếp mọi thứ, cuối cùng trái tim mới quay về thực tại.
Gần đây bị buộc rời xa internet, nghẹn chết rồi !
“Bà xã…”
Diệp Vũ nhíu nhíu mày, không quan tâm đến anh, như lang sói, cô cảm thấy không chịu nổi.
Rất nhanh thiếu tá bỏ chạy đi tìm vợ, ôm người nào đó như công chúa, hôn trộm một cái, đặc biệt lưu manh nói: “Đi, cô bé, tiếp tục vui vẻ với anh.”
“…” Diệp Vũ 囧囧nhìn anh, “Thiếu tá, quá lưu manh.”
“cùng làm với bà xã mình còn lưu manh thế nào, đây chính là giở trò lưu manh hợp pháp.”
“Em phục anh.”
“Bà xã, em cũng không muốn hỏi anh sao ?”
“Hỏi cái gì ?”
“Ví dụ như ba mẹ và ông ngoại ?”
“Em nhìn thấy rồi,” Diệp Vũ dừng một chút, tiếp tục giữ vững lập trường, “Em không muốn quấy rầy.”
“Bà xã, em không thể cứ làm như không thấy như vậy.”
“Làm ơn cứ coi như em không tồn tại là được rồi. Từ nhỏ em đã không nghĩ đến mục tiêu phấn đấu là một người vợ hiền mẹ thục, bây giờ cũng không có ý định ổn định mục tiêu.”
Thiếu tá ôm vợ về trên giường, coi như không hề làm gì, chỉ cần ôm cô ngủ cũng cảm thấy rất thỏa mãn.
Diệp Vũ nói chuyện với anh một lúc liền cảm thấy mệt, dù sao chuyện đó thật sự là công việc dùng đến thể lực, lại đang trên giường êm đệm ấm không dễ dàng để người ta đi xuống, cho nên cô vốn tính lên mạng nhưng lại chui vào ngực ông chồng ngủ ngon lành.
Diệp Vũ bị mùi thức ăn thơm phức lay tỉnh, lúc đó bụng cô đói đến mức kêu réo lên, thật sự công việc dùng thể lực tiêu hao quá nhiều năng lượng của cơ thể.
“Bà xã, dậy ăn cơm.”
Diệp Vũ mở đôi mắt mù mờ, nhìn tên họ Tiêu nở nụ cười hấp dẫn như Mona Lisa, lẩm bẩm một câu, “Ảo giác.”
“Cái gì ảo giác ? Dậy nếm thử một chút tài nấu nướng của anh.” Anh khom lưng ôm lấy người trên giường, thuận tiện hôn trộm một cái. (anh này dễ thương ghê, vợ mình còn hôn trộm. hắc hắc)
Diệp Vũ đưa tay ôm cổ anh, cười, “Thời đại mới, có đàn ông tốt, em thật sự là nhặt được một người tiện nghi rồi.”
“Đúng vậy, bây giờ em mới biết sao ?”
“Khiêm tốn giúp người ta tiến bộ, kiêu ngạo làm cho người ta lạc hậu. Đồng chí thiếu tá, phải cảnh giác.”
Tiêu Triệt đổi tư thế ôm, để cô vòng hai chân qua eo mình, ôm hông cô, đặt người chống đỡ trên tường phòng ngủ, cười, “Bà xã, trước tiên phải thăm hỏi một phen.”
“Ô…” Diệp Vũ vừa định mở miệng cự tuyệt đã bị phong tỏa miệng lại.
Nụ hôn nóng bỏng của hai người dần mất khống chế, cuối cùng lại quay trở lại trên giường. Sau một trận chiến đấu, Tiêu Triệt ôm đầu cô cười khẽ, “Làm sao bây giờ, em để anh biến thành cầm thú rồi.”
“Xì, bản chất vốn là cầm thú, đừng đổ lỗi cho em.” Trên mặt cô vẫn còn in đậm dấu ấn kích tình đã qua, giọng nói còn mang theo vẻ nũng nịu.
“Thích không ?” Anh có ý định khác hỏi.
Diệp Vũ hôn môi anh một cái, nói nhỏ, “Thích.”
Anh cúi đầu chính là mõm sói.
“chúng ta đi ăn cơm.”
“anh ôm em.” Cô làm nũng.
“Tuân lệnh lão phật gia.”
“Hì hì…”
Hai người ăn xong cơm tối, buồn chán ngồi trên ghết sofa xem tivi.
“Diệp Vũ.”
“Hả?”
“Em sợ dáng người mẫu sao?”
“Người đàn ông yêu em sẽ không để ý đến vòng eo của em. Để ý đến vòng eo của em thì không thật sự yêu em. Người đã không yêu em thì cần gì để ý đến quan điểm của hắn.”
Kết luận chính là cô không lo lắng chút nào đến cái này.
“Đồng chí thiếu tá,” Diệp Vũ đưa tay ra sau vỗ vỗ đầu anh, “Khỏi phải vòng vo tam quốc, em đảm bảo sẽ không tránh thai, có thai e