Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

mộ đến chết luôn, vì hòa bình xã hội bà chị này sẽ cố gắng khiêm tốn không nói.
“Đương nhiên phải như thế rồi, từ lúc kết hôn đến giờ ở nhà cũng không tới nửa tháng, cậu cũng vậy, gả cho quân nhân thôi.”
“Cầu người được người, thật ra thì vô cùng tốt.”
“Thật không biết trong đầu cậu cả ngày muốn cái gì, quân nhân thế hệ bây giờ không phải như quân nhân thế hệ trước đâu, vô cùng thủ đoạn, cũng không phải họ sẽ không có Tiểu Tam ở bên ngoài.”
“Đoán chừng người ấy nhà tớ cũng không có thời gian đi ngủ cơ.”
“…” Diệp Vũ càng ngày càng khiến người khác nghẹn họng không nói nổi một lời.
“Tớ thấy một năm anh ấy cũng chỉ nghỉ phép được một tháng, tớ lo lắng anh ấy nên quấy rầy tiểu Tam thì sẽ thực tế hơn một chút.”
“…” Trình Lam rốt cuộc khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình, “Lúc đầu cậu chịu gả cho anh ta có phải là do anh ta không có ngày nghỉ hay không hả ?”
“Aii, chân tướng sự việc sao có thể tùy tiện nói ra ngoài như vậy được.”
“MD, bà chị bực tức thay cho thiếu tá, thầm than sao người này lại có thể xui xẻo cưới được nàng dâu như thế không biết.”
“Cậu rốt cuộc đứng về bên anh ấy sao ?”
“Chị vĩnh viễn đứng về phía chính diện.”
“Đừng giả bộ, một bụng đen tối còn giả vờ chính nghĩa.”
“Thật mà, tớ nói thật.” Trình Lam nghiêm chỉnh nói, “Tớ thật hâm mộ cậu, vẫn làm mọi việc gọn gàng dứt khoát như vậy, chưa bao giờ để mình phải hối hận.”
“Cậu rốt cuộc đang khen hay đang mắng tớ vậy ?” Diệp Vũ tỏ ý hoài nghi.
“Khen cậu chứ sao, bốn người chúng ta, là cậu chui vào nấm mồ hôn nhân trước, nhớ tới không thể không sụt sùi, cậu cũng không nói là bạn trai hay không, trực tiếp đi lĩnh giấy chứng nhận, đủ chấn động.”
“Nhanh chóng thật, thật ra thì cũng có nhiều chuyện xảy ra, Tiêu Triệt đuổi theo ở phía sau đòi dẫn tớ đi lĩnh giấy chứng nhận, thực ra lúc ấy tớ đã muốn đổi ý rồi.”
Trình Lam ở đầu dây điện thoại bên kia bắt đầu cười ha ha.
“Đừng có vui mừng khi người khác gặp họa.”
“Cậu đừng nói nữa, thiếu tá không hổ là quân nhân, dám dùng đến sức mạnh rốt cuộc cũng bắt được tòa lô-cốt cậu rồi.”
“Nói ai là tòa lô-cốt ?”
“Cậu đấy.”
“Còn nói gì nữa ? Không đúng sự thật thì tớ cúp đây, tớ chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon trước.”
“Ngày hôm qua làm gì ? Không phải cậu đã làm gì có lỗi với anh giải phóng quân chứ ?”
“Biến, hôm qua anh ấy đang ở nhà nghỉ phép.”
“Bộ đội đặc chủng thể lực không tệ, haha.”
“Cúp.” Diệp Vũ lần này trực tiếp ngắt điện thoại, bạn bè đúng là không đáng tin cậy.
Vừa mới nằm xuống đã hơn mười giờ tối.
Diệp Vũ dậy tắm rửa sạch sẽ, lại ăn chút gì đó, ra sofa ngoài phòng khách cầm điều khiển đổi kênh truyền hình chơi.
Vừa xem vừa ăn cho no căng, không có cảm xúc viết văn thì nên ngồi trên sofa tiêu hao thể lực thôi.
Đầu óc thật ra có chút trống rỗng, cô thậm chí có lúc đã nghĩ tới thiếu tá nào đó.
Ngược lại vừa nghĩ, điều này cũng là bình thường, phòng ngủ là phòng cưới của bọn họ, ảnh cưới treo trên tường, trong phòng ít nhiều có đồ đạc chứng minh sự tồn tại của anh. Anh vừa về đơn vị, trong đầu cô nhất thời không gạt bỏ được hình ảnh của anh cũng là chuyện bình thường.
Dù sao cũng không ngủ được, tivi cũng không có gì xem, đầu óc lúc này trở nên rất hỗn loạn. Ngày mai tham gia họp lớp Diệp Vũ định đến tủ quần áo tìm quần áo mặc ngày mai.
Chọn tới chọn lui cả nửa ngày, cuối cùng vẫn chọn áo lông thoải mái nhất, không phải kiểu mới nhất, nhưng cô thích. Lại chọn tiếp một cái quần và đôi giày phù hợp nhất, vậy coi như đã chuẩn bị xong quần áo và phụ kiện ra ngoài ngày mai.
Diệp Vũ ở nhà một mình đi qua đi lại trong phòng, vẫn quyết định vào phòng ngủ đếm bánh rán, vẫn nên đi ngủ, thiếu tá nọ không thể về trong thời gian ngắn được.
Không muốn nghĩ đến càng nghĩ đến, trong đầu xuất hiện những hình ảnh hàng ngày như một đoạn phim.
Cô đột nhiên nhớ tới từng ly từng tý những gì đã xảy ra lúc hai người gặp nhau.
Lúc ấy bỗng nhiên sao đầu óc mình có thể bảo anh giả làm bạn trai mình kia chứ ? Sau đó đã ném mình vào trong hố rồi.
Quả nhiên là ‘trời gây nghiệp chướng vẫn có thể sống, tự gây nghiệp chướng không thể sống’.
Quả nhiên là người xưa không lừa gạt mình !
Lần anh nghỉ phép trở về kéo cô đi lĩnh giấy chứng nhận cũng không có cảm giác gì, anh quay lại đơn vị cô còn để ý làm gì, hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.
Lần này anh ở nhà nghỉ phép một thời gian dài, suốt ngày cứ bám dính lấy cô, làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy thật bi ai.
Cảm giác giống như có người rắp tâm cố ý.
Sẽ không phải cô bị người khác lập mưu tính kế chứ ?
Diệp Vũ cảm giác người này căn bản là phúc hắc.






Diệp Vũ vừa đi phòng chỗ gặp bạn học đã cảm thấy không khí vô cùng vui vẻ.
Bọn họ ra trường đã mấy năm, miễn cưỡng cũng coi như là thế hệ kinh doanh mới, nhưng đã có thể nhìn ra mọi người đều có năng lực kinh doanh không giống nhau.
“Diệp Vũ, bên này.”
Diệp Vũ nghe tiếng nhìn sang, thấy ba người Vương Thiến đang vùi cùng vào một góc, l