Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1549 lượt.

u chính là quần đấu, cao thủ máy tính hai bên toàn bộ đều ra trận. Dù sao thì băng tần điện tử cũng không thể phát huy tác dụng, định trực tiếp liều mạng đánh nhau, người nào hoàn toàn áp chế đối phương trước trên phương diện chiến trường thì người đó thắng.
Người bạn nhỏ Tiểu Minh làm phân tán mọi băng tần, Tiêu Triệt liền cho bao vây chặn đánh, những người khác ra sức nhào vào nhau.
Diễn tập vừa kết thúc, lãnh đạo hai bên hồng xanh gặp mặt.
“Lần này tiểu hầu tử đại náo thiên cung đâu ?” Là phe tiến công đại đội trưởng không chút khách khí đi lên trước tìm người.
“Nó đi nhận người thân.” Cậu Hai tham mưu trưởng trả lời.
“Người thân ?” Đại đội trưởng liếc nhìn thuộc hạ sau lưng.
“Hôm nay chị nó đến.”
“Cậu ta còn có thể mở mắt ra sao ?” Tiêu Triệt rất kinh dị, tiểu tử kia đấu đá không ngừng nghỉ với anh hai ngày hai đêm không ngủ, cuối cùng đầu óc hai bên đều tê rần.
“Nhân viên bảo vệ lái xe đi.”
“Hôm nay chúng ta cùng nhau ăn một bữa thôi.”
“Được, anh em quân nhân đến đây, hôm nay chúng tôi là chủ nhà.”
Thủ trưởng đội hồng không để lại chút dấu vết nhìn lướt qua tham mưu trưởng phía dưới mình, ah, không có tiết mục trình diễn gặp mặt sao ?
Tham mưu trưởng mắt nhìn thẳng.
Được, để cho tiểu tử cậu giả bộ, chờ cháu gái ngoại bảo bối đến thì tiểu tử cậu thế nào.
Tâm trạng Tiêu Triệt bây giờ một nửa là nước biển một nửa là ngọn lửa.
Lần diễn tập này mặc dù thắng, nhưng là thắng trong nguy hiểm. toàn bộ băng tần điện tử càng thêm không nhạy, mà hậu quả chính là cậu em vợ anh chưa từng gặp mặt nhưng đã sớm nghe thấy tên.
Anh trực tiếp bị chết đuối trong nước biển còn nhanh hơn.
Bà xã muốn tới, Diệm Sơn nổi lửa thiêu đốt. Gần nửa năm rồi anh chưa thấy cô, bây giờ cô mập hay gầy anh đều không rõ.
Lúc tâm trạng đồng chí Tiêu bối rối, một chiếc quân dụng việt dã, một chiếc Audi A6 một trước một sau đi vào chỗ ở quân khu.
Đột nhiên được thông báo thiếu tá nhà mình đang diễn tập ở đây, Diệp Vũ sửng sốt một lát, nhưng cũng đã như vậy rồi.
Quân nhân đầu tiên là thuộc về quốc gia, cô cũng không ảo tưởng mình thật có thể gặp mặt anh, không chừng diễn tập vừa kết thúc sư đoàn bọn họ ngay lập tức sẽ biến mất, tựa như theo dòng nước biến mất.
Chỉ là, một đám nhóc kia tinh thần kích động, cũng không muốn trực tiếp xối nước lạnh, không thể làm gì khác hơn là im lặng không lên tiếng.
Diệp Vũ không sốt ruột, lại có người sốt ruột.
Cho nên, sốt ruột cũng chạy trên xe việt dã, trên xe Audi chỉ còn lại chị em họ Giang Dao bình tĩnh và em họ Diệp Phong thật bình tĩnh.
“Chạy mấy ngày đường, em muốn đi tắm trước rồi ngủ một giấc, anh thì sao ?”
Diệp Phong tỏ ý đồng ý, “Tốt.” Dù sao gấp gáp cũng không phải là bọn họ.
Giang Dao có chút dễ nổi nóng, cố đè nén nỗi lòng bát quái, miễn cưỡng gật đầu, “Được rồi.” Sớm biết như thế đã ngồi ở trên chiếc xe kia rồi, chị họ thật là không hiểu cho tầm quan trọng của đường lối quần chúng nhân dân.
Cho nên, khi một thiếu tá nào đó bị người nhà vây quanh, chán nản phát hiện cô dâu nhà mình không ở trong đội ngũ, tâm tình buồn bực có thể hiểu được.
“Chào anh rể.” Âm thanh mấy tên tiểu tử cùng vang lên, mắt mọi người đều sáng lấp lánh.
“Chào các em.”
Người bạn nhỏ Điền Lôi như một con quỷ nhỏ: “Anh rể, anh chỉ muốn gặp chị em thôi.”
Em họ Diệp Kiếm nói thẳng: ”Anh rể, chị em đoán chừng sẽ không nhanh chóng đến thẳng, ngài đừng ôm hi vọng quá lớn, nếu không sẽ thất vọng rất nhiều.”
Vương Giai Minh trái ba vòng phải ba vòng, vây quanh anh rể thiếu tá ít nhất sáu vòng, sau đó dùng một giọng điệu như chuyên viên giám định nói: “Em cảm thấy anh rất hợp.”
Diệp Kiếm thưởng cho cậu em họ một cái tát, “Em hợp con khỉ mốc, mấu chốt là chị chúng ta thấy hợp.”
“Chúng ta giúp giữ cửa, không hợp thì có thể tổ chức thành đoàn thể bỏ qua anh ấy, chúng ta giúp chị tìm người phù hợp.”
“…” Tiêu Triệt nội tâm như có mười vạn con ngựa chạy như điên, có phải đầu óc thiên tài đều quái dị như vậy không ?
Diệp Kiếm rất không nể tình xuy một tiếng, ”Chị sẽ lập tức coi em như một boss phó bản để chà đạp.”
“Vậy cũng không thể, chị cày phó bản auto đều là do em làm.”
Điền Lôi nhảy dựng lên bày tỏ cô bé cũng là người có quyền, “Các anh đang lạc đề rồi, bây giờ chúng ta không phải là đang nói chuyện chơi game, phó bản có thời gian có thể đi đoạt lại.”
Mấy người đồng đội Tiêu Triệt đứng ngoài xem náo nhiệt, thật lòng cảm thấy những tiểu tử này tất cả đều là người nhà chị dâu, giọng điệu nói chuyện như vậy cực kỳ giống với cách dùng từ chị dâu dùng trong mấy phong thư mỗi tháng.
Đúng lúc này, điện thoại Vương Giai Minh vang lên.
“Chị !” Điện thoại cậu vừa thông cậu đã khó nén nổi hưng phấn.
“Kích động vớ vẩn cái gì vậy.”
“Em gặp được anh rể chân thực rồi, thật đẹp trai.”
“Cũng tạm được thôi.”
“Chị đừng khiêm tốn, khiêm tốn quá chính là kiêu ngạo.”
“Tiểu Minh, ví dụ mẫu điển hình thường dùng trong những câu chuyện xưa, hình tượng của em cũng sớm đã không còn nữa rồi.”
Vương Giai Minh tiếp tục kháng