Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
cả.” Một viên cảnh sát công vụ nói.
“Không chừng là quá căng thẳng nên mới ăn.”
“Cũng đúng.”
“Bộ trưởng, cô ấy đi vào không có vấn đề gì chứ?”
Cảnh sát quân hàm cao cười cười, “Dưới tình huống như vậy còn dám đề cử cô ấy, vấn đề dĩ nhiên là không lớn.” Lão Diệp kia chưa bao giờ làm chuyện gì mà chưa nắm chắc trong tay, hơn nữa nhìn thấy cháu gái lão bình tĩnh như vậy, anh cũng cảm thấy không thành vấn đề.
Trước mắt bao người Diệp Vũ xách theo hòm thuốc bình tĩnh đi theo nữ quân y đi vào hội quán.
Đi vào, một họng súng lập tức dí vào đầu, bị rà soát người.
“Chewing gum?”
“Tôi mang thai, thích ăn cái này.” Diệp Vũ rất bình tĩnh.
“Mang thai còn dám đi vào?”
“Tính mạng dân chúng như rễ cỏ, chỉ có thể dùng tính mạng của mình tới đánh cuộc.” Cô bình thản nói xong còn lộ ra vẻ thảm đạm.
Tên cướp lúc soát chewing gum trong tay rồi để lại vào trong túi cô.
“Cám ơn.” Cô thật lòng nói cảm ơn.
“Đi qua giúp hắn xử lý vết thương.”
Diệp Vũ nhìn người bị thương, vết thương của người đó ở đùi, máu đã thấm ướt quần hắn, dưới đất còn có một chút máu.
Ngực có chút sôi trào, đè nén lại, vẫn là nhịn không được quay đầu nôn.
Nôn xong rồi, mím môi cầm hòm thuốc đi qua, cắn răng bôi thuốc băng bó cho đối phương, tay nghề tương đối thành thạo. Giờ này cô phải cảm ơn Dì Hai bác sĩ và thím Ba khám nghiệm tử thi.
Cô nhìn thấy trong đoàn con tin có ba chồng, ba Tiêu cũng nhìn thấy con dâu. Mặc dù trong lòng nghi ngờ không hiểu, nhưng dưới tình huống này con dâu đúng là tốt nhất.
“Chồng cô làm nghề gì?”
“Quân nhân.”
Người bị thương đó rõ ràng là sững sờ, “Cô là quân tẩu?”
“Cho là vậy đi. Mặc dù tôi vẫn không cảm thấy như vậy, người khác đều nói quân tẩu vĩ đại như thế nào, thật ra tôi một chút cũng không vĩ đại, cũng không muốn vĩ đại. Nhưng chồng tôi là quân nhân, cho nên tôi phải vĩ đại, nên vĩ đại. Đây chính là thực tế.”
Người bị thương cầm súng xoay quanh tay mình, gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ rệt.
Mà đúng lúc này, trong bộ chỉ huy tạm thời sự kiện này, người đứng đầu đều vây quanh một chỗ thảo luận đối sách, cảnh sát quân sự chính sự đủ cả.
Trước màn hình máy tính bộ chỉ huy, thỉnh thoảng truyền đến tiếng một ai đó đang kín đáo quan sát tình hình bên trong đồng thời cũng báo cáo lại kết quả.
“Tay trái cô ấy mở rộng, ngón út tay phải nâng lên.”
“Chân trái duỗi ra hướng ba giờ.”
“Bốn ngón tay phải cong lại.”
“…”
Đồng thời, âm thanh cũng nhanh chóng được chuyển đến một nơi khác chỗ cảnh sát cấp cao, lập tức đồng thời phác thảo lại tình hình hội quán
“Bên trái có người mai phục.”
“Trọng điểm ở hướng ba giờ.”
“Cô ấy phụ trách một người, còn bốn người không rõ phương hướng, chính là tùy cơ ứng biến.”
“…”
(@@ không hỉu zỳ hít á: D5 hình như là Diệp Vũ dùng kí hiệu tay chân để miêu tả tình hình trong hội quán, có một người quan sát bí mật thông báo lại, bên cảnh sát cấp cao bạn chú Diệp Vũ vẽ lại những gì nghe thấy, từ đó suy ra tình hình hiện tại.)
Những phần tử phạm tội bên trong hội quán hoàn toàn không biết bên ngoài có máy theo dõi, cho nên cũng không hề biết tình huống người bên trong. Hiện tại Diệp Vũ thuật lại tình hình bên trong một cách rõ ràng, việc này đối với phương án giải cứu thực sự rất đúng lúc.
Phương án giải cứu nhanh chóng được lập ra, sau khi liên tục nghiệm chứng, lập tức thi hành mệnh lệnh.
Khi nhân viên đặc cảnh thành công đánh vào trong hội quán, cũng bị cảnh tượng bên trong làm cho kinh ngạc.
Có mấy tên cướp theo thứ tự bị đao giải phẫu, nhíp, kéo cắm vào điểm trí mạng trên cơ thể, còn có hai kẻ bị bình thuốc quẹt qua làm cho bị thương, đánh rơi khẩu súng trên tay.
Nếu như nhất định phải dùng một từ để diễn tả lời nói của họ lúc này, đó chính là – kinh hãi!
Mà người gây ra một hiện trường kinh hãi như vậy, đồng chí Diệp Vũ đang chống tường nôn mửa, vẻ không nôn hết ruột gan tim phổi ra ngoài không được, làm cho người ta khó có thể tin cô lại có thể làm ra được sự việc kinh hãi như vậy.
“Tiểu Vũ, con không sao chứ?” ba Tiêu mặt lo lắng đứng cạnh con dâu, dáng vẻ như một bông hoa sợ sương sợ gió, hoàn toàn quên mất cảnh tượng có lẽ cả đời này mình không thể quên.
“Ọe…” cô muốn ói chết rồi, giết người quả nhiên là có báo ứng.
Cuối cùng Diệp Vũ phải nằm trên cáng đưa ra ngoài hội quán, cô ói đến chân tay đều nhũn rồi.
Một cảnh sát quân hàm cao cấp dùng một ánh mắt giám định lên người phụ nữ có thai dáng vẻ đáng thương trên băng ca, thành khẩn nói: “Tính chất quá mức lừa gạt.”
“…” Anh chức cao tôi cũng chỉ có thể quán thầm anh.
“Cảm ơn cô hy sinh phối hợp.”
“Có trợ cấp quốc gia không?” Diệp Vũ tràn đầy kỳ vọng đối với vị quan cao cấp trước mặt.
“Thưởng cờ thi đua cho cô thôi.” Một cảnh sát cấp cao rất không có lương tâm bày tỏ.
“Ngài và chú Ba tôi quan hệ dường như rất tốt.”
“Lúc đi học chúng tôi trên dưới một giường. (giường đôi như kí túc á)
Quả nhiên không còn gì để nói, đúng là cùng một nơi mà ra, đều không có lương tâm như nhau. Bà chị đây mạo hiểm tính mạ