Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.

định phải có kỷ niệm đầy đủ ý nghĩa.”
“Vậy cậu đến hôn lễ cũng không có, có thấy lỗ vốn hay không?”
“Tớ không có điều kiện mà. Nếu như hôn lễ chỉ cần cô dâu mới là được, tớ đã sớm làm, hơn nữa còn phải tổ chức trọng đại, ghi lại khoảnh khắc tươi đẹp nhất, hạnh phúc nhất của bản thân. Coi như ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra, tớ đều có thể ném một quyển album ảnh ra, chỉ có một mình nhân vật chính là tớ, vô cùng sảng khoái.”
Đúng lúc đó mẹ Tiêu đi ngang qua cửa phòng con dâu, nghe được câu đối thoại này, lông mày khẽ nhíu.
Đúng vậy, không thể cử hành hôn lễ, quả thật rất tiếc nuối, khoảnh khắc đẹp nhất của phụ nữ chính là tại hôn lễ của mình.
Đối với câu nói sau của con dâu, mẹ Tiêu lựa chọn bỏ qua, bà cũng không xem những lời này là lời nói thật lòng. Huống chi cho dù coi lời nói kia là thật, bà cũng không cảm thấy có khả năng thực hiện, gặp phải một cô dâu như vậy, cũng không biết con trai bà là may mắn hay xui xẻo, dù sao bà cảm thấy rất tốt.
Con trai yên tâm theo đuổi lý tưởng cao thượng của nó, trong nhà có con dâu vui vẻ sống cùng với họ, trong bụng còn ôm bốn tiểu bảo bối, tương lai trong nhà nhất định sẽ tràn ngập tiếng nói cười. Đời người như thế cần theo đuổi cái gì nữa? Không phải là con cháu đầy nhà, hạnh phúc mỹ mãn sao?
“Làm sao chị nghe những lời này lại càng thấy không đúng, không ngờ cậu không cử hành hôn lễ là bởi vì hôn lễ phải có chú rể à?”
“Cậu đừng vạch trần bộ mặt của tớ có được hay không?”
“Biết biệt danh khác của bạn học là gì không?”
“Bạn xấu.” Diệp Vũ không chút do dự nói như đinh đóng cột.
“Không phải rất rõ ràng rồi sao? Nếu biết là bạn xấu cậu còn không nói rõ sự thật. Tớ không biết rõ sự thật sẽ cảm thấy rất khó chịu.”
“Khó chịu cậu cũng phải chịu.”
“Chị không thích tự làm khổ mình.”
“Đừng nha, thỉnh thoảng tự làm khổ mình cũng là một loại thú vị.”
“Biến, chính cậu tự hưởng thụ đi.”
“Đồ tốt thì phải chia sẻ với bạn bè, hai ta cùng chia sẻ.”
“Chia sẻ sổ tiết kiệm nhà cậu đi, chị đang thiếu cái đó.”
“Vậy thì không được, tiền chính là nguồn cội của cái ác, loại ác độc như vậy hãy để tớ tự mình gánh vác lấy thôi.”
“Chị đại biểu cho quốc gia, đại biểu cho Đảng khinh dễ đồ keo kiệt như vậy.”
“Cho dù có khinh dễ, chị cũng không quan tâm, vì sự hài hòa của xã hội, sự tiến bộ của xã hội, chị nguyện làm tội nhân thiên cổ*.”
*người phạm tội từ xưa – gừ, ta hiểu thế đó: )
“Nằm mơ đi.”
“Đừng sùng bái chị, chị là một truyền thuyết.”
“Nhanh chóng xin bà bà nhà cậu nghỉ ngơi, không thì nửa đời sau tớ cũng sẽ đuổi giết cậu.”
“Đã hiểu.”
“Cúp, mỗi lần gọi điện thoại cho cậu đều rất lãng phí tài nguyên điện tín. Phí lời tớ, chính là bắt nguồn của tội ác.” Bạch Tinh Oánh nói lảm nhảm trước khi cúp máy.
Diệp Vũ vui vẻ cúp máy, sau đó đi xuống lầu xin bà bà đi thăm người thân.
Phụ nữ khi có thai đã không dễ dàng, phụ nữ ôm tứ bào thai lại càng không dễ dàng, một phụ nữ ôm tứ bào thai giàu có đúng là khó càng thêm khó.
Bạn ngàn vạn lần đừng tưởng rằng quốc gia đãi ngộ là hạnh phúc, lúc nào đó chính là một loại mưu sát.
Ít nhất so với cô mà nói, còn khó chịu hơn cả giết cô.
“Mẹ, bạn con cuối tuần này kết hôn, bảo con làm dâu phụ.”
“Bạn rất thân sao?”
“Vâng, là bạn học sống chung kí túc thời đại học, sau khi tốt nghiệp vẫn còn liên lạc.”
“Bây giờ con như vậy vẫn làm dâu phụ sao?”
“Tổng cộng có ba người bạn mẹ à, năm đó bọn con chung một phòng.”
“Quan hệ như vậy không phải là không tốt.” Mẹ Tiêu có chút lưỡng lự.
“Đúng vậy, kết hôn là chuyện cả đời, nếu không đi cô ấy sẽ hận con suốt đời.”
“Vậy đi đi, để mẹ bảo lái xe Phùng đưa con đi.”
“Con ngồi máy bay đi, rất nhanh, bây giờ cơ thể con thích hợp với ngồi máy bay hơn.”
“Được.” mẹ Tiêu không nhịn được nói thêm mấy câu, “Biết con không chịu nổi gò bò, nhưng bây giờ con đang có thai, phải chú ý mọi việc, mấy tháng này chỉ cần nhịn một chút chuyện là trôi qua nhanh thôi.”
“Vâng, con sẽ cẩn thận, nhất định sẽ lấy bảo bối trong bụng là chuyện quan trọng nhất.”
“Biết con không phải là người không biết phân biệt nặng nhẹ.”
“Mẹ, mẹ là tốt nhất.”
“Chỉ có tiểu quỷ con mới nghĩ vậy.”
“ha ha.”
Diệp Vũ thuận lợi được nghỉ ngơi, sau đó ngày hôm sau nhanh chóng đáp máy bay trở về thành phố XX.
Hít thở không khí tự do ở thành phố XX, cô hạnh phúc híp mắt.
Mang thai không đáng sợ, đáng sợ là bị biến thành phụ nữ có thai quốc bảo.
Chứng kiến thấy cảnh vệ tiểu Trần của Tiếu gia gia thì Diệp Vũ mới cảm giác được hạnh phúc thật ngắn ngủi.
“Thủ trưởng bảo tôi đến đón cô.” Một quân nhân đứng thẳng theo lễ nghi.
Diệp Vũ chỉ có thể mỉm cười, “Thật đúng là quá phiền toái.”
“Không phiền toái.”
Vì vậy tiếp sau đó Diệp Vũ lại lần nữa trở về đại viện.
Tiếu gia gia trực tiếp nói cho cô biết phải tiếp nhận cảnh vệ tiểu Trương đưa đón, nếu không sẽ không cho ra ngoài hoạt động.
Phải nghe thủ trưởng thôi.
“Phụ nữ có thai được đối xử không tệ, đều có tài xế riêng, xe riêng.” Bạch Tinh Oánh trêu ghẹo cô.
“Biến, đừng cười trên