Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta

Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta

Tác giả: Mộng Tịch

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

ủ của cô.
“ Đằng Hải…” Cô rúc vào lồng ngực nóng bỏng của anh, hai cánh tay mềm mại sờ khắp nơi nói mê man: “ Có thể đáp ứng em hay không, mặc kệ anh về sau có khôi phục lại trí nhớ, mặc kệ lúc trước anh là người như thế nào, anh cũng không cần làm chuyện xấu, hại người được không?”
Anh sửng sốt một chút, lập tức dưới thân chuyển động chậm rãi làm cho cô mê man, anh chớp đôi mắt, con ngươi đen sâu kín nói: “ Anh không làm chuyện xấu, anh chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình, anh cũng không hại người, anh chỉ trả thù những thương tổn mà người của anh chịu.”
Nhìn cô ngủ say, run run thấm ướt lông mi, anh đau lòng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Cả đời này, điều lầm lỗi duy nhất mà anh làm chính là thương tổn đến cô.
Ngày đó anh ở trong phòng hỏi thăm cha nuôi cô, anh chỉ biết, đời này, nếu còn muốn tiếp tục có được cô, cũng chỉ có thể làm Đằng Hải mà thôi!






Luật Hạo Thiên thay San San kéo chăn lên, khẽ hôn nhẹ lên trán cô.
“ Anh sẽ không rời khỏi em, trừ phi em đuổi anh đi, cho dù anh phụ người trong thiên hạ, cũng quyết không phụ em.” ( lady: cảm động quá.)
Giọng nói anh trầm xuống nhưng mang theo một cỗ khí lạnh thấu xương, từng chữ từng chữ một kiên quyết như bàn thạch.
Giang Trục Thủy đứng ngay trước thang máy của khu du lịch Dao Trì, sau đó nhấn nút thang máy tầng một.
Rất nhanh thang máy đưa tới tầng một, mở ra chỉ thấy toàn là hàng hóa chất đầy cánh cửa, đúng là chỗ này sao?
“ Em … nhớ không rõ.”
“ Em hôm qua nói muốn theo anh rời khỏi nơi này, chỉ có hai chúng ta đi khắp chân trời góc bể.”
San San suy nghĩ một chút cắn răng nhìn anh: “ Anh đồng ý sao?”
“ Chỉ cần em thích, anh cái gì cũng làm theo.”
“ Thực sự?”
“ Đương nhiên.”
“ Thật tốt quá!” Cô thoáng cái nhào vào lồng ngực của anh, còn cách một lớp áo nhưng vẫn cảm nhận sự rắn chắc bên trong cơ ngực: “ Chúng ta đi nơi nào?”
“ Ừ….. Dương Đình cùng anh nói rồi, anh tại Hy Lạp trên đảo có một chỗ bất động sản, không bằng chúng ta đến nơi đó đi!”
“… Như vậy có phải hơi xa không ?” Cô có chút phân vân.
Anh nở nụ cười: “ Đều không phải em nói, muốn đi một nơi không ai nhận ra chúng ta, tới một nơi xa lạ sao?”
“ Vâng..” Cô suy nghĩ một chút cắn cắn răng nói: “ Được, mặc kệ … xa hay không, em cũng đều đi theo anh.”
“ Rất ngoan.” Anh khẽ hôn nhẹ lên môi cô, một đường trượt lan tới bộ ngực sữa mềm mại, khiến cho cô một trận run rẩy, anh cười ha hả buông cô ra …
———————-
San San cùng cha nuôi Tiết Đài Ân nói chuyện đi nước ngoài định cư.
“ Cha, nếu không thì người cùng em gái cùng đi nữa, chúng ta người một nhà vui vẻ sống với nhau.”
Chuyện nhà Nghiêm đại thiếu gia cảnh sát vẫn là không tra ra cái gì, mà không hiểu sao Nghiêm gia lại rút lui, đó là lý do hiện nay khiến cho Tiết Đài Ân có thể khôi phục lại cuộc sống tự do.
Luật Hạo Thiên sắc mặt không hờn giận, khẽ lẩm bẩm: “ không phải nói chỉ có hai chúng ta sao…”
San San vội vàng bấm anh : “ Cha cùng em gái là người một nhà!”
Tiết Đài Ân cười nói: “ Không được, các con đi rồi, cha cũng muốn rời khỏi nơi đây, về quê tìm một nơi thanh tịnh để sống.”
Hàm Nhã lại vẻ mặt không cam chịu, nhìn Luật Hạo Thiên : “ Anh Thiên, anh thế nào lại vì người đẹp lại từ bỏ giang sơn? Thế này một điểm cũng không giống với phong cách của anh nổi tiếng trong giới hắc đạo chi thần!”
“ Em câm miệng!” San San cau mày nói: “ Ở đây chưa hề có một hắc đạo chi thần, đừng nói vớ vẩn.”
Luật Hạo Thiên lại cười nói: “ Giống như chị gái em là một mỹ nhân, vì cô ấy anh không quan tâm đến giang sơn cũng là có nguyên nhân.”
San San mặt đỏ lên nói: “ Anh , anh này…”
Hàm Nhã phát điên nói: “ Ai nha, thật là buồn nôn, em không chịu được! Cha, chúng ta đi!”
————————-
Từ chức, thu dọn hành lý đầy đủ, dự định sáng mai bay lên đường, nhưng mà trước khi đi lại nhận được điện thoại của Giang Hằng Vũ.
“ San San, anh nghĩ muốn gặp lão gia tử.”
“ Tốt! Tôi sẽ nói bên nhà lão gia…. Nhưng mà ngày hôm nay lại quá muộn, sợ là giờ này đã ngủ!”
“ Vậy sang mai đi, bất quá anh cũng không muốn anh trai biết.”
“ Được, sáng sớm ngày mai tôi sẽ nói bên nhà lão gia, Hai người một mình mà nói.” San San cũng không dám chắc có thể hẹn gặp, nhưng là vì bạn bè, cô sẵn sàng hết sực tận lưc thử một lần.
Cúp điện thoại, Luật Hạo Thiên sắc mặt u ám hỏi: “ Sáng mai em có việc gì sao?”
San San nhìn anh một cái bỗng nhiên nhớ tới vé máy bay buổi sáng của họ.
“ A… Xin lỗi, chúng ta có thể hồi đến tối được không?“ Cô tự biết mình đuối lý, ôm than thể anh, lời nói ôn nhu hỏi ý kiến anh.
Anh trầm mặc, không nói một lời, trên mặt cũng không biểu lộ cảm xúc nào, thình lình anh nở nụ cười ôm cô: “ Không phải nói sao? Em nói thế nào thì thế đó đi!”
Cô thở phào nhẹ nhõm, đè tại trong ngực anh: “ Đằng Hải, anh biết không? Em sợ nhất nhìn thấy anh tức giận, tại cô nhi viện cũng là như vậy, khi anh là Luật Hạo Thiên cũng vậy, hiện tại… em còn sợ..”
“ Anh cho dù tức giận với bất kỳ ai, cũng s


XtGem Forum catalog