Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
muôn đút cho em!" Anh cô chấp vừa nhìn cô một cách yêu thương.
Một màn yêu thương đó được Giang Trục Thủy nhìn trong mắt khiến trong lòng anh một trận co rút. Quay ngưòi lại, anh hít thờ sâu điều chinh lại cam xúc bàn thân, không nghĩ muôn đến thăm cô nhung lại gây cho chính mình một trận hỗn loạn.
Điều chình tâm tình tốt lên một chút, anh gõ cua.
Luật Hạo Thiên quay đầu lại thấy, anh cau mày nói : " Anh tói làm gì? ơ đây không chào đón anh!"
San San vội nói: " Trục Thủy, mau vào đi."
Giang Trục Thủy do dụ đi đến, Luật Hạo Thiên sắc mặt ư ám đúng o một bên.
" Tìm được A Vũ chưa?" San San hoi.
" Chua" Anh phe phẩy đầu: "
San San, anh muôn được nói một mình vói em."
San San sủng sôt thoáng nhìn Luật Hạo Thiên: " Đằng Hai, em muôn ăn tuyết lê."
" Đuợc, anh đi mua." Luật Hạo Thiên liếc mắt nhìn Giang Trục Thủy một cái không nói gì, xoay nguôi đi. ra ngoài. Anh hiểu rõ San San muốn anh ra ngoài, kỳ thục anh không nghe cũng biết Giang Trục Thuy muôn cùng cô nói cái gì.
Không quan trọng, anh hiện tại nói cái gì cũng không có ích, bọn họ anh em đã lâu chua gặp mặt.
Giang Trục Thủy ngồi trước giường bệnh, nhìn
băng gạc duói chân San San cúi đầu nói: "Xin lôi,
"Không sao."
" Thế nhung, em trai anh không có liên quan gì...." Anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô: " Em lúc đó vì sao lại bước tói? Em ... chằng lẽ biết ngưòi đó là A Vũ?"
San San trong lòng hoang hôt, không biết tra lòi như thế nào: " Em... Em cho rằng... cam thây, hình dáng nguôi đó có chút quen thuộc."
" San San, em nhìn anh, thành thật nói cho anh biết." Giang Trục Thủy dìu vai cô, nhìn vào trong mắt: " A Vũ về nuóc, em có biết hay không?" .
Giang Trục Thủy hỏi: “A Vũ về nước, em có biết hay không?”
San San cả người run lên, cúi đầu: “ Xin lỗi.. cậu ấy không cho em nói với anh.”
“ Vì sao?”
“ Cậu ấy nói anh không đồng ý cho cậu ấy về, cậu ấy sợ anh….”
“ Cái thằng ngốc này!” Giang Trục Thủy tức mà mắng: “ Có chuyện gì sao không thể nói với anh biết chứ! Anh là anh trai nó mà!”
“ Lão gia nói sẽ điều tra lại, liền tiếp theo chuyện anh cùng Tư Tư kết hôn, em nghĩ lão gia bất kể thế nào cũng sẽ tin tưởng anh….”
“ Đừng nói nữa..” Giang Trục Thủy cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, “ Tất cả mọi thứ đều đã muộn rồi, hiện tại anh phải rời khỏi Lâm gia…”
“ Không nghiêm trọng như vậy chứ?” San San vội la lên: “ Anh cùng lão gia giải thích rõ ràng nguyên nhân, lão gia tử không phải là người hồ đó, ông ấy sẽ hiểu!”
“ Giải thích điều gì? Nhiều điều bất lợi hướng về A Vũ, anh là anh trai của nó cũng không thể tránh liên quan” Anh thản nhiên nói. “ Chẳng qua chỉ là rời đi, cũng không còn điều gì tiếc nuối, chỉ là anh bây giờ còn chưa tìm được A Vũ , không biết nó ra sao…”
“ Trục Thủy…” San San bỗng thấy anh tủi thân nhịn không được mắt ươn ướt.
“ Em đang thương hại anh đó sao?” Anh bỗng nở nụ cười, “ Đừng thương hại anh, có phải bây giờ trông anh rất sa sút phải không?”
“ Không!” Cô trừng mắt nhìn anh: “ Bất luận cái gì, khi nào, Trục Thủy cũng không phải là người dễ bị sa sút.”
Anh nở nụ cười: “ Có những lời này cảu em là đủ rồi.”
Anh xoay người rời đi, cô vội vàng ngăn lại: “ Chờ một chút! Trục Thủy, mặc dù em biết anh không phải là người ỷ vào Lâm gia, nhưng em cũng không muốn anh cùng bọn họ ra như vậy… Lão gia và đại thiếu gia đều là người tốt, tại sao không cùng họ ngồi xuống cùng nhaunói chuyện chứ?”
Anh thở dài: “ Anh hiện tại bây giờ đúng là lực bất tòng tâm.”
“ Em cùng anh đi, chúng ta cùng tới gặp lão gia!”
San San nói, vùng vẫy ngồi dậy, Giang Trục Thủy vội ngăn lại: “San San , chuyện này em không cần lo!”
“ Em không thể không lo, anh và A Vũ đều là bạn em, đại thiếu gia cũng là bạn em, em không thể mở mắt nhìn mọi người bất hòa, xích mích!”
“ Không được, em hiện tại ra bộ dạng này, còn đi đâu chứ?”
Hai người đang giằng co, Luật Hạo Thiên đang cầm tuyết lê đi đến: “ San San, em muốn làm gì?”
“ Đằng Hải….” San San như muốn khóc nói: “ Em muốn đi tìm lão gia, em phải nói chuyện với ông ấy, A Vũ là người vô tôi.”
Luật Hạo Thiên không nói câu nào, đem tuyết lê đặt trong tay cô: “ Trước tiên, ăn cái này đã.”
………………………………
Giọng điệu nhàn nhạt , mặt không chút cảm xúc, San San sợ anh giận vội vàng cầm cái ly một hơi.
Anh nhìn cô một cái hỏi: “ A Vũ là ai?”
“ Là một người bạn tốt của em.”
“ Tốt như thế nào?”
Giọng nói của anh như đang hỏi tội phạm, San San thấy không thở nổi, nhưng không giả dối đáp lại: “ Rất tốt, khi em không có nhà để ở cậu ấy đã cho em ở nhờ, lúc đó cậu ấy đúng là người bạn tốt”
“ So với anh có bằng không?”
Cô ngây người, Giang Trục Thủy nhịn không được kéo anh: “ Luật Hạo Thiên, anh đừng quá đáng.”
“ Tôi hiện tại đang nói chuyện với vợ tôi, Giang Trục Thủy, mời anh ra ngoài cho.”
Cái biểu hiện này của anh giống hệt năm đó ở cô nhi viện chính là Đằng Hải, cao ngạo lạnh lùng như vậy.
San San ngơ ngác nhìn anh…
Hai người đàn ông ánh mắt giao