Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.
ng đứng trong chốc lát, sau mới trở lại bàn ăn, cuời nói:” Vừa rồi em nói đến chỗ nào rồi?”.
Tư Tư sắc mặt không hờn giận, u oán nói:” Anh Hạo Thiên, em gả cho anh được không?”.
Ánh sửng sốt một chút, lập tức lộ ra chiêu bài ôn nhu tươi cười:” Tư Tư, đừng nói ngốc như vậy”.
“ Em mới không nói cái gì ngốc. Em nói thật sự”.
Anh trầm mặc một lát, mỉm cười: “Được.”
“ Thật sự?” Cô vui mừng nói.
“ Chỉ cần lão gia đồng ý, anh sẽ cầu hôn em”.
Cô nao nao, nhớ đến thái độ của cha, lo lắng hỏi:” Phải được cha đồng ý sao?”
“Đương nhiên, lão gia đối với anh ân trọng như núi, vẫn coi anh như con, hôn nhân đại sự đương nhiên muốn lão gia an bài”.
Lâm Tư Tư nhíu mày nói:” Em biết. Nhưng là… em thực sự thích anh”.
Anh nhấp ít rượu, cười nói:” Anh cũng thích Tư Tư”.
“ Chúng ta cùng bỏ trốn đi”.
Anh sửng sốt một chút: “Tư Tư, em say?”.
“ Em không có say, em rất tỉnh táo”. Cô kích động nói:” Cha không biết vì sao không chịu đáp ứng chuyện hai chúng ta yêu nhau, nhưng em chờ không kịp, em thật sự rất muốn nhanh chóng gả cho anh Hạo Thiên.”
Luật Hạo Thiên trong mắt xẹt qua một tia khinh thường, lại hào nhã nói:” Tư Tư, em đừng miên man suy nghĩ. Em là con gái lão gia thương yêu nhất, ông coi em như châu như bảo, anh như thế nào nhẫn tâm mang theo em bỏ trốn? Như vậy lão gia nhất định sẽ chịu không nổi, anh làm sao có thế làm ra cái loại chuyện phản bội này với ông”.
“ Thế làm sao bây giờ? Em không muốn gả cho người khác”. Cô khóc, nhào vào trong lòng anh:” Anh biết không? Cha muốn gả em cho Giang Trục Thuỷ, tuy rằng ông không nói rõ, nhưng mà em biết ông có ý này…”.
Luật Hạo Thiên cả kinh, hung hăng cắn răng nói:” Giang Trục Thuỷ? Nếu như vậy thực không sai a, một khi đã như vậy, vậy em gả cho anh ta đi, lão gia yêu thương em như vậy, ông ấy lựa chọn nam nhân nhất định là người ưu tú nhất, ông tuyệt không hại em đâu”.
“ Em không cần”. Cô ở trong ngực anh lắc đầu:” Anh Hạo Thiên, anh như thế nào có thể nói như vậy. Anh nói như vậy Tư Tư rất đau lòng…”
Anh buồn bã nói:” Anh có muốn nói như vậy đâu. Tư Tư, em cũng biết, nhiều năm qua, anh cho tớ bây giờ đều chỉ theo lão gia phân phó làm việc”.
Cô cắn chặt răng, rốt cục cũng nói ra lời muốn nói đã để trong lòng: “Anh Hạo Thiên, không bằng chúng ta… Gạo nấu thành cơm, nếu em mang thai con của anh, cha cũng sẽ không ngăn cản chúng ta”.
San San tùy tay đánh lên ghita, bỗng nhiên cửa vừa mở ra, Lâm Tường bước vào, thở phì phì nói:” Ai cho phép cô chạm vào đàn ghita của tôi!”
Cô sợ tới mức tay run rẩy:” Thực xin lỗi……”
Hắn đi tới, ôm lấy đàn ghita, trên mặt dần dần hiện ra thần sắc đau thương đau thương.
” Cây đàn ghita này, là bà ấy để lại cho tôi.”
“Bà ấy?”
Cô đành phải ngồi xuống, cô chỉ vào bức vẽ trên tường:” Tất cả đều do anh vẽ?”
” Đúng vậy.”
” Tôi không tin, nghe nói người vẽ cần phải kiên nhẫ, nhưng anh…… Thấy thế nào cũng không như là có kiên nhẫn nhân!”
Hắn khinh thường nói:”Cô thật sự là ngu ngốc! Nói cho cô biết, lúc một người đối với chính mình có hứng thú, sẽ trở nên rất kiên nhẫn.”
” Anh thích vẽ?”
” Bởi vì mẹ tôi thích.” Hắn cười nói:” Nếu không phải gả cho cha tôi, bà ấy đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng.”
Thấy sắc mặt hắn ảm đạm, cô vội hỏi:” Vậy anh có thể kế thừa nguyện vọng của bà ấy!”
Hắn lắc đầu:” Cha muốn tôi kế thừa sản nghiệp của Lâm gia, tôi không thể vẽ…… Ai, làm con Lâm gia thật sự là rất thống khổ.”
“Anh không thích?”
Hắn cười khổ một chút:” Nếu mỗi ngày cho cô rất nhiều công việc, mà việc này cô lại hoàn toàn không am hiểu, cô sẽ thích sao?”
Cô nở nụ cười, bỗng nhiên thực đồng tình với thiếu gia chơi bời lêu lổng trong mắt mọi người này.
Không thể phủ nhận, hắn là một người luống cuống, người bôc đồng, nhưng hắn cũng là một người chân thật.
Người như thế, hắn thực dễ dàng khiến cho người khác hiểu được nội tâm của hắn. Chỉ cần cùng hắn tán gẫu vài câu, sẽ có loại cảm giác rất quen thuộc. Mà Luật Hạo Thiên lại tương phản, ban đầu gặp anh là người ôn nhu, nhưng khi ở chung càng lâu lại càng là nhìn không thấu anh.
“Cô cười cái gì?” Hắn không hờn giận nói.
” Không có gì.” Cô nghĩ nghĩ, hỏi:” Lâm Tư Tư là em gái hay chị của anh?”
” Đương nhiên là em gái! Tôi hơn nó hai tuổi!” Hắn tức giận nói:” Tôi nhìn vậy mà nhỏ hơn sao?”
” Ách…… Có chút.”
“Cô nói cái gì!” Hắn giận dữ dựng lên:” Cô xú nha đầu này, cô dám chê cười ta?”
Cô xì một tiếng bật cười, tác động trên người đau xót, một trận nhe răng.
“Cô là nữ nhân ngu ngốc!” Hắn cau mày, lại cười nhạo cô:” Cho cô cười, thế nào? Vui quá hóa buồn?”
Lúc này chuông cửa vang lên, hắn vui vẻ nói:” Nhất định là bác sĩ đến đây!”
Chạy vội đi mở cửa, một người đàn ông trung niên đeo kính đen đi vào.
” Lương bác sĩ, bạn của tôi bị thương, ông vào xem cho cô ấy.” Hắn nói xong dẫn người nam nhân kia dẫn tới trước mặt Tiết San San
San San nói:” Làm phiền ông.”
” Không khách khí.” Lương bác sĩ không nói nhiều, buông cái