Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1487 lượt.
nở nụ cười, cũng bỗng nhiên cả kinh, chẳng lẽ hắn đối với cô đã không còn là đóng kịch sao? Nhớ tới ở bữa tiệc nhắn hôn cô……
Lắc lắc đầu, hắn chỉ là đáp A Vũ muốn chiếu cố cô, hắn chỉ là anh trai chiếu cố cô thôi……
Đêm đen, đầu đường an tĩnh.
Một nữ nhân xinh đẹp mặc quần áo diễm lệ thoáng tung bay, trong tay còn cầm một bình rượu.
“Khốn kiếp…… Tấ cả đều khốn kiếp……” Cô thấp giọng mắng,” Vì sao, anh Hạo Thiên lại gạt em? Anh rõ ràng biết cha đã an bài anh với Nghiêm Thanh du đính hôn, vì sao còn hứa hẹn nói muốn cưới em?…… Hạo Thiên, anh không cần cưới nữ nhân kia đựơc không? Cô ta như thế nào so với em tốt hơn? Anh nói đi……”
Cô mắng trong chốc lát, lại ừng ực uống rất nhiều rượu, sau đó đem chai rượu hất đi, kêu lên:” Cha, con hận người, người đã hủy đi hạnh phúc cả đời của con và anh Hạo Thiên, con hận người, hận người, con hận người chết đi được……”
Cô điên cuồng mà đá đánh biển quảng cáo bên đường, bỗng nhiên phía sau truyền đến một thanh âm lạnh lùng.
” Tư Tư, cô thật sự hận cha của mình sao?”
Quay đầu nhìn lại, thấy một đám đeo kính râm.
” Mắc mớ gì tới anh?” Tuy rằng uống say khướt, nhưng cô cũng biết sợ, mấy người này rất lạ, tuyệt đối không phải vệ sĩ nhà cô,” Các người là ai?”
” Chúng tôi là người nào không quan trọng, Tư Tư không phải nói hận cha của cô sao? Chúng tôi có thể giúp cô.”
Một tên cầm đầu vừa nói, đi đến trước mặt cô, cô hoảng sợ nói:” Tôi không có nói, ta là nói nhảm…… A, anh muốn làm gì……”
Một tiếng thét kinh hãi, bị vật nặng đánh trúng đầu Lâm Tư Tư té xỉu ở bên đường……
Khi tỉnh lại, cô phát hiện chính mình ở trong một căn phòng tối tăm. Bốn phía đều là vách tường, còn có một cửa sắt lớn.
Cô sợ hãi, bổ nhào vào trên cửa dùng sức la:” Mở cửa! Thả tôi ra ngoài! Đây là nơi quỷ quái nào vậy……”
Bỗng nhiên cửa được mở ra, cô bị đụng phải liền lảo đảo, ngã nhào trên đất, nhìn nam nhân đứng ở cửa.
Hắn một thân màu đen, trên đầu đội mặt nạ hình con bướm.
Cô dọa nói:” Anh là ai? Vì sao bắt tôi đến đây?”
Người nọ không nói được một lời, khoát tay chặn lại, phía sau hai tên tùy tùng cường tráng đi vào.
Lâm Tư Tư nhìn thấy, đây không phải là hai vễ sĩ của mình sao?
” Đây là chuyện gì?”
” Cô không phải hận cha cô sao? Vậy cho cô một cơ hội trả thù ông ta.” Phía dưới mặt nạ, nam nhân bạc môi hé ra hợp lại, thanh âm trầm thấp mang theo chút khàn khàn.
” Cái gì…… Anh đang nói cái gì?” Lâm Tư Tư vừa sợ vừa giận nhìn hắn.
Hắn lại vung tay lên, phía sau một thủ hạ cầm máy chụp ảnh đi đến.
” Nếu cha cô nhìn thấy ảnh chụp của cô và vệ sĩ quấn quýt bên nhau, không biết sẽ nghĩ như thế nào?”
Lâm Tư Tư sợ hãi:” Anh muốn làm gì?”
” Tôi đang giúp cô, Lâm Tư Tư, tôi giúp cô trả thù chả của mình, cô muốn cảm ơn tôi như thế nào? Ha ha ha ha……”
” Khốn kiếp! Tôi không cần anh giúp đỡ!” Tư Tư cả giận nói:” Anh dám chạm vào tôi, cha tôi sẽ không bỏ qua cho anh!”
” Yên tâm, tôi sẽ không chạm vào cô, người chạm vào cô là hai tên vệ sĩ.” Nam nhân đeo mặt nạ hướng hai tên vệ sĩ nói:” Hai người các ngươi, còn thất thần gì? Chẳng lẽ Lâm đại tiểu thư không xinh đẹp sao? Các người không muốn chiếm than thể xinh đẹp này sao?”
Hai tên vệ sĩ quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ nói:” Không được, lão gia sẽ giết chúng tôi mất!”
” Các người sợ sau này bị lão già đó giết, cũng không sợ hiện tại tôi sẽ giết các người sao? Biết điều một chút làm theo tôi, là có thể giữ được mạng sống của mình.”
Hai tên vệ sĩ cắn răng một cái, bất cứ giá nào, vì mạng sống, chỉ có thể nghe ngừoi đeo mặt nạ này.
Hai người hướng Lâm Tư Tư đi đến, cô sợ tới mức co lại, thét to:” Không cần! Các người không được lại đây! Các người là hai cẩu nô tài! Các người đều ăm cơm của Lâm gia, các người như thế nào có thể làm ra việc này……”
Người đeo mặt nạ khóe môi giơ lên lãnh khốc cười, thấp giọng nói:” Lâm tiểu thư, hoan nghênh cô vào địa ngục.”
Nói xong hắn chậm rãi rời khỏi phòng, cửa ở phía sau hắn đóng lại.
Nghe theo bên trong truyền ra từng trận tiếng thét chói tai cùng thống khổ rên rỉ, có vài thủ hạ không đành lòng:” Đây có phải là tội cho cô ấy không?”
” Đó là báo ứng của cô ta .” Người đeo mặt nạ lạnh lùng nói, liền sải bước rời đi……
———————————————–
San San vừa tình lại, thấy ngực không đau.
Duỗi lưng một cái, bỗng nhiên phát hiện ở đầu giường có một chiếc bút đang đè lên tờ giấy.
Cầm lên nhìn vào, trên đó viết một hàng chữ nhỏ: Chén thuốc cùng bữa sáng đều trên lò bếp.
Ách……
Cô bước xuống, đi vào phòng bếp, quả nhiên thấy có thuốc, còn có sữa và bánh.
Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng, cô cầm chén thuốc, một ngụm lớn uống hết chén thuốc màu đen. Thuốc này rất đắng, nhưng khi uống vào trong miệng lại cảm thấy ngọt ngào.
Con người ở thời điểm nào cũng cần bạn bè quan tâm, lúc đau khổ, trong long cũng cảm thấy ngọt.
Buổi trưa, cô làm một phần cơm mang vào văn phòng luật sư.
” Giang luật sư!” Cô mang theo nụ cười vào văn phòng.
Hắn ngẩng đầu:” Lại tới hỏi án tử của cha cô?”
” Không phải, tôi là đặc biệt đến cám ơn