Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
San San, liên hét lớn:" Anh hai, anh mang cô ta tới đây làm gì?”
Lâm Tưòng vội hòi:” Em bình tĩnh một chút, San San là do cha kêu cô ấy dến, từ hôm nay trở đi cô ấy chính là quản gia của em, mọi chuyện hết thảy, ăn, mặc, đi lại đểu giao cho cổ ấy đến xử lý, có muôh chuyện gì cũng phải cùng cô ấy thương lượng.”
" Anh nói cái gì!" Lâm Tư Tư vừa sợ vừa giận:" Em không tin! Dựa vào cái gì bắt em phải nghe theo lòi của cô ta chứ!”
" Không phải là muốn em nghe lòi của cô ấy, mà là muốn em cùng cô ấy thương lượng!”
” Vậy cũng không được! Anh bắt cô ta ra ngoài đi, em mới không cẩh người bảo vệ, anh bắt cô ta ra ngoài đi!”
Lâm Tường bất đắc dĩ nói:” Hạo Thiên, anh khuyền nhủ nó."
Sau đó chậm rãi đi ra ngoài, từ đầu đến cuối cùng không hướng Tiết San San liếc mắt dù một cái.
San San sừng sờ ở nơi đó, bổng nhiên cảm thấy trên người rất lạnh. Buồn cười cô một khắc trước vẫn còn quân quýt với anh, một khắc sau, anh lại có thếgiống người xa lạ đi qua người cô.
Từ Havvaii trờ về, cô nghĩ đến quan hệ bọn họ sẽ có thay đổi, nhưng anh lại, dùng hành động thực tẽ nói cho cô, chuyện đã xảy ra trền đảo kia, căn ban không hê\' có ý nghĩa.
San San sừng sốt một chút, cười nói:” Đương nhiên sẽ không. Tôi ! hiếu được, ngài có nổi khổ tâm của mình."
Lão gia tử lắc đẩu:” Là ta nóng vội, mấy ngày nay sảy ra nhiêu chuyện, sáng mai lại phải đi Luân Đôn. Ta lo lắng vạn nhất ta có bất trắc gì, Tưòng Nhi cùng Tư Tư phải làm sao? Gia nghiệp lớn như
vậy giao hai tên phá gia chi tử, ta thật sự là lo lắng Trục Thủy,
nếu khống, ta nhận cậu là con nuôi, được không?”
Giang Trục Thủy bị sặc ho khan, cười nói:" Lão gia ngài quá khâh trương, Lâm Giang hai nhà nhiêu thếhệ giao háo, ngài cần gì phải làm điều thừa? Nếu Lâm gia có việc, Trục Thủy tự nhiên toàn lực tương trợ."
Lão gia từ lại một trận lắc đầu:" Nhưng không giông như vậy, không giông vói "
Đang nói, quản gia nói: " Lão gia, thiếu gia đã trở lại."
Nhưng anh lại dùng hành động thực tế nói cho cô, chuyện đã xảy ra trên đảo kia, căn bản không hề ý nghĩa.
Như vậy cũng tốt, cô thoải mái.
Đúng vậy cô thoải mái, cả người đều giống như nhẹ rất nhiều, trong lòng nguyên lai nặng trịch, hiện tại nhẹ như không có gì.
Lâm Tường vỗ vỗ bả vai cô:” Làm sao vậy San San?”
Lâm Tư Tư trào phúng nói:” Cô ta nhìn anh Hạo Thiên chỉ để ý tới em không để ý tới cô ta, cho nên ghen tị.”
” Anh sẽ tiếp tục điều tra, em chỉ cần chú ý không nên cùng Nghiêm tiểu thư mất liên lạc là được, có thời gian thì hẹn với cô ấy. Em hiện tại là quản gia, làm cái gì cũng đều tự do, không cần gò ép mình như vậy .”
” Ừ. Em đã biết.”
……
San San ở Lâm gia ngày thứ ba.
Ban đêm, San San bị ác mộng làm cho tỉnh, mang dép lê rời giường, chợt nghe hành lang có người gỏ cửa phòng Lâm Tư Tư.
Thanh âm rất nhẹ, giống như sợ cô nghe thấy.
Nhớ tới Giang Trục Thủy hoài nghi cùng lão gia tử phân phó, trong lòng cô không khỏi rùng mình, ghé tai vào trên cửa cẩn thận nghe.
Tiếng đập cửa liên tục, một lát sau, cửa mở, chỉ nghe Lâm Tư Tư nói:” Các người có phiền hay không? Không phải cho các người tránh xa một chút sao? Tôi thấy các người là đã muốn nôn!”
” Đại tiểu thư, hôm nay là kỳ hạn cuối cùng.”
” Cút!”
” Đại tiểu thư, cô nói nhỏ chút, Tiết tiểu thư ở đây……”
San San nghe ra người kia nói, thì ra Lâm Tư Tư có hai vệ sĩ nữa.
Cô khẽ nhíu mày, chẳng lẽ Lâm Tư Tư cùng này hai cái vệ sĩ đó có bí mật sao?
Tiếp tục nghe, lại không có thanh âm, hình như là đều vào phòng, cửa cũng đóng lại.
Lặng lẽ mở cửa ra, cô rón ra rón rén đi tới trước cửa phòng Lâm Tư Tư, dán lỗ tai lên cửa phòng.
Nhưng bên trong nói chuyện quá nhỏ, sau một lúc lâu nghe thấy Lâm Tư Tư cúi đầu khóc, cô cả kinh, không phải là hai tên vệ sĩ kia cả gan làm loạn, muốn làm hại đại tiểu thư?
Nghĩ đến đây, cô đang chuẩn bị phá cửa phòng bước vào, chợt nghe Lâm Tư Tư nói:” Con xin lỗi cha, con quên đi……”
Sau đó hai tên về sĩ khuyên giải an ủi :” Đừng khóc đại tiểu thư, chúng tôi cũng không muốn làm như vậy, nhưng nếu không như vậy, chúng tôi sẽ chết, cô cũng khó giữ được danh dự……”
San San nghĩ danh dự gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lâm Tư Tư bỗng nhiên lớn tiếng nói:” Các người cút cho tôi, không bao giờ xuất hiện ở trước mặt của tôi nữa!”
Một lát sau, tay cửa nhẹ nhàng chuyển động, San San cả kinh, vội quay lại phòng mình, nhìn qua khe cửa, chỉ thấy kia hai tên vệ sĩ lại rón ra rón rén đi ra, hoang mang rối loạn chạy xuống lâu.
Cô sửng sốt một chút, lập tức mặc quần áo, cũng theo chân bọn họ đi xuống lầu.
Không cần nhờ người lấy mà tự là đi vào gara, lấy một chiếc xe đi ra.
Cốp xe không khóa, San San nhanh chui vào.
Xe khởi động, tiến ra cổng lớn, hai tên vệ sĩ cùng bảo vệ cửa nói:” Tiểu thư lệnh cho chúng tôi đi ra ngoài mua đồ.”
” Đã trễ thế này mua cái gì?” Bảo vệ hỏi.
” Anh nhiều chuyện như vậy làm gì ? Nhanh mở cửa ra!”
Bảo vệ biết hai tên này là cận vệ của tiểu thư, không dám c