Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.
cũng không yên lòng.
Giang Trục Thủy khuyên cô:” Đừng làm mình khẩn trương như vậy, hai tên vệ sĩ kia chắc muốn tài sản của lâm gia mà lấy rồi chạy mất, em đã làm hết sức rồi, đừng quan tâm nữa.”
San San lắc đầu:” Ta Em cảm thấy có cái gì đó không đúng.”
” Yên tâm đi, không có việc gì.” Giang Trục Thủy đem nước đá đưa cho cô,” Đây, uống đi, bình tĩnh một chút!”
” Em có chuyện gì tức giận đâu!” Cô tiếp nhận cái chén, bỗng nhiên phát hiện dưới cái chén có một hồng tâm, trên đó là tên của bọn họ, San San, Trục Thủy.
” Đây là anh làm?” Cô bật cười:” Chữ viết thật xấu!”
” Ai, em nói như vậy anh đau long đấy, những chữ này phải viết ngược, anh viết thật lâu mới viết được……” Anh một bộ dáng ủy khuất nói.
” Được rồi được rồi, đừng thương tâm, là em không đúng, chữ anh rất đẹp, được chưa?”
” Ừ, rất tốt.”
Ai, người đàn ông yêu đương thật giống như đứa trẻ, phải dỗ nha! San San không khỏi cảm thán, lại có chút hoài nghi, bọn họ thật sự đang yêu sao?
Mùi vị yêu thương, ngọt ngào, ấm áp, những thứ này đều có, nhưng, cô lại cảm thấy có thiếu gì đó, rốt cuộc là gì?
Cô đang nghĩ tới, bỗng nhiên trong dạ dày cồn cào, liền chạy vào toi let.
” Nôn……”
San San đem thứ ăn vừa mới ăn nôn ra ngoài, vô lực đi ra toilet, rốt cuộc là làm sao vậy? Gần đây cô ăn hải sản sẽ cảm thấy choáng váng, chẳng lẽ…… Thật là……
Cô không dám nghĩ, trở lại bàn ăn, Giang Trục Thủy thân thiết hỏi:” Không thoải mái sao? Anh cùng em đến bệnh viện đi.”
Cô vội nói:” Không, không cần, em có thể là tối hôm qua ăn nhiều, cho nên……”
” Em là quỷ tham ăn.” Anh bất đắc dĩ nói:” Mau trở về nghỉ ngơi đi!”
” Vâng.” San San cúi đầu đáp ứng,” Anh văn phòng còn có việc, không cần phải lo cho em, em tự mình về là được.”
Khó khăn mới dỗ anh đi, cô một người không yên bất an đi tới bệnh viện, do dự bồi hồi thật lâu, cô rốt cục vẫn đi vào.
Hồi lâu, cô cầm lấy tờ giấy xét nghiệm ra khỏi cửa bệnh viện.
Thật lâu sau, San San cầm lấy tờ giáy xét nghiệm, cúi đầu đi ra cửa bệnh viện.
“Cô đã mang thai được một tháng.”
Lời nói của bác sĩ như ma chú quanh quẩn trong đầu cô, đuổi cũng không đi, thoát cũng không xong.
Cô mang thai, được một tháng.
Là trong lúc đó sao? Làm sao có thể? Con của bọn, dĩ nhiên là ngay lúc ấy mà ra…… Cô cảm thấy một trận bi ai, đây là không phải biểu thị bệnh trạng tình yêu của cô và anh sao?
“San San, tôi bị bệnh, rất khó chịu, cô có thể đến giúp tôi được không?”
” Được, tôi sẽ qua.”
Đang tốt đẹp tự dưng lại bị bệnh? Mặc dù hoài nghi, nhưng cô vẫn rất nhanh chạy tới Nghiêm gia.
Quản gia rất khách khí đưa cô đến phòng, Thanh Du vừa nhìn thấy cô, liền chạy lại nắm lấy tay cô:” San San, cô rốt cục cũng đến.”
San San sửng sốt, chỉ thấy khuôn mặt Thanh Du đầy nước mắt, khuôn mặt tiều tụy, vội hỏi:” Thanh Du, cô làm sao vậy?”
Thanh Du lắc đầu nói:” San San, làm sao bây giờ? Hạo Thiên anh ấy không để ý tới tôi, trước kia anh ấy tới đây, đều tìm tôi trò chuyện, nhưng ngày hôm qua anh ấy đến nhà chúng tôi, cũng không nhìn lấy tôi.”
“Vì cái này, cô liền giả vờ bệnh gọi tôi đến đây?” San San trong lòng buồn bực, cô hiện tại đang gặp chuyện phiền toái, làm gì có thời gian quản chuyện này!
” Xin lỗi, San san, tôi không phải cố ý muốn gạt cô, tôi là nghĩ…… Nếu anh ấy nhìn cô, có thể sẽ khá hơn trước, cũng sẽ không lãnh đạm với tôi như vậy.”
San San trong lòng cười lạnh, cô sai lầm rồi, anh ta nhìn thấy cô cũng lãnh đạm như vậy.
” Tôi phải đi.” San San xoay người.
Nghiêm Thanh Du chạy theo.
” Cô theo tôi làm cái gì?”
Thanh Du cắn môi:” Cô đi đâu vậy, tôi liền đi theo cô đến chỗ đó.”
San San bất đắc dĩ tiếp tục đi, đi vào một cái căn phòng màu vàng thủy tinh, không khỏi tò mò hỏi:” Nơi này là chỗ nào?”
” Là phòng của anh trai tôi trước kia. “
” Thật xa xỉ.”
” Hiện nay cha tôi cũng hay vào đấy, bởi vì bên trong đấy có rất nhiều tư liệu công ty trước kia. “
” Nga…… Ách?” San San bỗng nhiên mắt sáng lên,” Cô nói, anh trai cô đem tư liệu về nhà?”
” Đúng vậy, anh ấy rất thích làm việc ở nhà. Ngay khi anh ấy một ngày trước gặp chuyện không may, còn ở nơi này làm việc!”
” Tôi có thể…… vào xem được không?”
Thanh Du biến sắc:” Cha tôi không cho người khác đi vào.”
” Như vậy à……” San San nghĩ nói:” Không có sao, tôi đi.”
Nghiêm Thanh Du liền ngăn cô:” Đừng……”
Mâu thuẫn thật lâu, cô cắn răng nói:” Cô muốn vào thì vào đi, không nên ở quá lâu, tôi ở bên ngoài canh chừng cho cô.”
” Được!” San San hưng phấn không thôi, đẩy cửa đi vào.
Nếu có thể tìm được một chút tự liệu của Nghiêm Dĩ chính, có lẽ rất có ích cho vụ án của cha cô.
Đi vào một gian phòng rất lớn, nhìn trên giá sách đầy sách cùng hồ sơ đầy tro bụi, Nghiêm Dĩ Chính này thoạt nhìn là người rất hiếu học cũng là người cẩn thận! Theo những thứ hồ sơ viết chữ Nhật kia có thể nhìn ra được.
Cô càng thêm hưng phấn, có thể hay không từ trong phòng này tìm ra một chút dấu vết gì?
Kéo ngăn tủ dưới bàn, góc tường