Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.
”
Cô đem thuốc đặt ở trong miệng anh, anh lại xoay quá người:” Anh không uống.”
” Anh phát sốt!”
” Không chết được. “
San San tức giận trừng anh:” Nhưng đó là tâm ý của Thanh Du, anh không thể không nhận!”
” Anh không cần, không cần sự quan tâm của cô ấy.”
” Anh là tên khốn kiếp!” San San tức giận:” Anh hiện tại giả vờ thanh cao, lúc anh lợi dụng cô ấy sao không nói không cần! Còn nói cái gì là cô ấy tự nguyện, anh thật sự là lãnh huyết, lãnh huyết lãnh huyết……”
Anh bỗng nhiên duỗi cánh tay dài ra đem cô ngã trên người anh, vừa hôn thật sâu, cắt tiếng mắng liên miên của cô
———–
Xì poi: Thoát quần……
” Anh cởi quần áo ra!”
*****
Cởi quần!
” Ngô……”
Tiết San San một phen tức giận mắng, đều bị nụ hôn của anh làm cho nuốt vào trong miệng.
Lúc này đây, môi của anh thật nóng bỏng.
Cô biết đây là bởi vì phát sốt, nhưng…… Có lẽ nguyên nhân làm cho dạng nóng bỏng này, làm cho cô lần đầu tiên có có cảm giác tốt đẹp, cả người đều nhũn ra, mềm như nước, giống như bùn……
Thật lâu sau, anh buông cô ra, cô cũng trong hoảng hốt phục hồi tinh thần lại, lại không biết chính mình mắng đến thế nào, chỉ có thể oán hận nhìn anh.
Anh lại thoải mái cười nói:” Thế giới rốt cục im lặng.”
Đáng giận! Cô nắm lên một đống thuốc, đó là cô vừa rồi đáp lại anh, có hạ sốt có giảm nhiệt, một phen nhét trong miệng anh:” Em cho anh cười, cho anh cười……”
Anh bị nghẹn liền ho khan, cô oán hận cầm cái chén qua.
Nhìn bộ dáng anh uống nước rầm rầm, cô mặt ủ mày cau.
Bọn họ coi là dạng gì?
Tình nhân? Nhưng bọn họ căn bản không có hứa hẹn yêu đương với đối phương.
Kẻ thù? Nhưng cô lại vi phạm nguyên tắc của mình đi cứu anh.
Bạn bè? Nhưng cô sẽ vì anh mà đau lòng, ở trong nụ hôn của anh trầm luôn.
Bọn họ rốt cuộc là quan hệ gì? Cô nghĩ không ra, nghĩ không ra.
Giống như hai dây leo quấn lấy nhau mà sinh tồn, thoát không được vận mệnh trói buộc, cứ như vậy quấn nhau, bài xích, oán hận lẫn nhau lại hấp dẫn lẫn nhau……
” Anh biết anh dang dấp không tồi, nhưng em cũng không cần nhìn anh chằm chằm như vậy?” Anh đã uống thuốc xong, đem cái chén đặt ở một bên.
Thực ngạc nhiên, anh sẽ không ở ngoài đùa kiểu này, lấy biểu hiện hiền hoà của mình, mê hoặc đám nữ nhân ngu ngốc. Nói lý ra anh đều là lạnh như băng, hoặc là bá đạo.
Cô có chút không hiểu người nào mới là người thật của anh, có lẽ nhân sinh chính là như vậy, thật thật giả giả, mọi chuyện thị phi, lại có ai có thể nói được rõ ràng?
Thở dài, cô đem khay thức ăn lại:” Đói bụng không, ăn một chút gì đi!”
Anh lắc đầu, một tay anh nắm vào lòng, thanh âm trầm thấp gợi cảm khàn khàn:” Anh muốn ăn em trước……”
Ngực của anh thực nóng, hai tay nóng hỏi, cô bị anh làm cho hòa tan. Không biết từ lúc nào, thân thể của cô chậm rãi biến hóa, cô từ lúc đầu bài xích anh, đến nhượng bộ anh, lại đến chấp nhận anh, hiện tại cư nhiên chủ động đón ý của anh.
Trong không khí che kín hương vị tình dục……
Cô cố gắng làm cho chính mình bảo trì thanh tỉnh, nhíu mày nói:” Anh điên rồi, anh còn sốt! Vết thương cũng không tốt!”
Nghĩ tranh anh ra, thật không nghĩ tới bàn tay anh khí lực lớn như vậy, bất đắc dĩ, chỉ đành phải ở trên miệng viết thương bấm một cái.
Anh hút một khí lạnh, thế này mới buông cô ra, nhíu mày nói:” Tay em thật mạnh.”
” Đáng đời, em học Taekwondo!” Cô trừng mắt nhìn anh, trong ngực phập phồng dần dần khôi phục lại.
Anh lại cười lạnh:” Taekwondo của em, đến khi cần dùng lại không thấy đâu.”
” Anh……” Cô nhịn xuống xúc động muốn mắng chửi người, cắn răng nhìn anh:” Anh đừng xem thường em!”
Anh cười khẽ:” Ở trong mắt anh, mấy đòn đó bất quá chỉ là khoa chân múa tay, nếu có sung thật, em nhất định sẽ chạy trối chết.”
Cô tức giận muốn phun máu:” Vậy anh lợi hại, anh lợi hại thế sao lại bị trúng đạn?” Nói xong cô liền hối hận, từ lúc anh tỉnh lại, những chuyện hôm qua bọn họ đều không nói, cô không nên nhắc lại.
Anh giận tái mặt:” Là lão hồ li kia gian trá, dùng vôi bắn vào mắt anh.”
San San không thèm nhắc lại, yên lặng ăn cơm.
Anh chỉ ăn vài miếng, cô khuyên nhủ:” Anh ăn nhiều một chút, ngày hôm qua anh chảy rất nhiều máu, không bổ sung một chút sao được?”
” Một chút máu như vậy coi là gì.” Anh thản nhiên nói:”Anh có lần bị đứt động mạch chủ, máu xém chút nữa đã hết, còn không phải vẫn sống ót sao.”
Anh nói thật nhẹ nhàng, nhưng nghe vào tai cô l;ại rất rung động.
Cô không biết anh cuối cùng cũng thừa nhận đau khổ, cho tới bây giờ cũng không biết.
Nhìn anh vết thường đầy mình, có lẽ kia mỗi một vết sẹo kia, đều có khả năng bọn họ sẽ không gặp lại nữa. Cô đi qua, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo dữ tợn kia.
” Thực xin lỗi, anh nhất định là chịu khổ rất nhiều.”
Anh thở dài:” Ai cũng cho anh là hạnh phúc, có thể làm con nuôi Lâm gia, nhưng bọn họ không biết, anh có vị trí ngày hôm nay là do vận mệnh đánh đổi. Nếu không phải anh……”
Anh muốn nói cái gì, nhưng lại ngừng, trong ánh mắt anh có một cổ hận ý lạnh như băng.
Cô cúi đầu, cũng không có nhìn lãnh liệt ánh mắt an