Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.
ời khác……
” Như thế nào? Em muốn đổi ý?” Anh hai mắt trong suốt mang theo ý cười, lại làm cho cô hoảng sợ:” Không phải……”
” Vậy là tốt rồi, mau mặc quần áo, chúng ta ra ngoài ăn một chút.”
San San thay xong quần áo đi xuống lầu, thấy lão gia tử ngồi ở trên sô pha, bộ dáng thở phì phì.
Cô kéo kéo áo của Giang Trục Thủy:” Làm sao vậy?”
Giang Trục Thủy lắc đầu:” Anh cũng không biết.”
Lão gia tử bỗng nhiên ném một tờ báo trước mặt bọn họ, San san cầm lên, không khỏi cả kinh. Chỉ thấy trên báo đầu đề rõ ràng chính là tin tức đại tiểu thư Lâm gia mang thai!
” Là ai tiết lộ chuyện Tư Tư mang thai!” Lão gia tử phẫn nộ vỗ bàn.
San san cùng Giang Trục Thủy nhìn nhau, Giang Trục Thủy vội hỏi:” Lão gia an tâm một chút chớ vội, nếu chuyện đã xảy ra, chúng ta hiện tại quan trọng nhất là nghĩ biện pháp đem tin tức này che dấu đi.”
” Như thế nào che dấu? Đứa nhỏ cũng đã ở trọng bụng nó, che dấu được sao? Hiện tại khắp nơi đều có kí giả vây bắt hỏi ta, cha đứa nhỏ là ai, cậu nói mặt già này để vào đâu!”
San San cùng Giang Trục Thủy đều trầm mặc, không dám nhiều lời.
Một lát sau, lão gia tử nhìn Giang Trục Thủy:” Trục Thủy, có thể giúp ta một việc được không?”
Giang Trục Thủy sửng sốt:” Lão gia cứ nói.”
” Ai, ta biết đây là làm khó dễ cho cậu, nhưng ta thật sự không được biện pháp khác, ta không thể làm cho những người đó xem Lâm gia làm trò cười……”
Giang Trục Thủy tựa hồ hiểu được điều gì, sắc mặt ảm đạm nói:” Lão gia muốn để tôi cưới Tư Tư?”
” Cậu không đồng ý?” Lão gia tử nhìn anh, ánh mắt bi thương, thoáng cái giống như già đi rất nhiều.
Anh khẽ cắn môi:” Những chuyện khác đều được, nhưng chuyện này không được.”
” Az, ta biết như vậy là ủy khuất cho cậu và Tiết tiểu thư, ta chỉ muốn cậu làm con rể của ta một năm, cậu và nó trên danh nghĩa kết hôn, nói thẳng ra cậu cùng ai ở một chỗ ta cũng không quan tâm, chỉ cần một năm sau mọi chuyện qua đi, cậu vẫn có thể ly hôn, đều tùy cậu! Chẳng lẽ như vậy, cũng không được sao?”
San San không khỏi kinh ngạc, lão gia tử luôn luôn cường thế, hôm nay nói chuyện tư thế bỗng nhiên hạ thấp, thậm chí là mang theo ngữ khí cầu xin.
Một lão nhân tóc bạc như vậy, lại hèn nhát đi thỉnh cầu như thế, vô luận ai cũng không nhẫn tâm cự tuyệt. Nhưng Giang Trục Thủy lại cắn chặt răng, không nói một lời.
Lão gia tử chuyển hướng Tiết San San:” Tiết tiểu thư, ta biết làm như vậy đối với cô rất không công bằng, ta biết cô là một cô gái tốt bụng……”
“Chú Lâm!” Giang Trục Thủy bỗng nhiên nói, lần này không gọi ông ấy là lão gia,” San San là người tốt bụng, nhưng chú cũng không thể lợi dụng sự tốt bụng của cô ấy!”
Anh nói xong kéo San San bước ra ngoài, đi đến cửa lớn Lâm gia, mới buông cô ra, xoay người nhìn cô, ánh mắt phức tạp:” San San, em nói cho anh biết, nếu ông ấy mở miệng cầu em, em có đáp ứng ông ấy hay không?”
San San giật mình, thành thật nói:” Em không biết, đây là chuyện của anh, là anh kết hôn, không phải em kết hôn, em không có quyền quyết định hôn nhân của anh.”
Anh yên lặng nhìn cô, nhìn không chuyển mắt:” Nếu anh nói, anh đem hôn nhân của anh giao cho em?”
San San trừng lớn hai mắt:” Anh…… Có ý gì……”
Anh thành thật nói:” Nếu em nói anh cưới cô ấy, anh sẽ cưới! Nhưng, chỉ cần em lắc đầu, cho dù anh chết, cũng sẽ không cưới!”
*****
Mất trí nhớ?
” Nếu em nói anh cưới cô ấy, anh sẽ cưới!”
Giang Trục Thủy thành thật nói.
San San kinh ngạc nhìn anh một lúc lâu, cắn răng nói:” Vì sao là em? Vì sao muốn em thay anh quyết định?”
Anh trầm mặc một lúc lâu, thấp giọng nói:” Tối hôm qua em đến bệnh viện đi?”
Cô lập tức ngây dại, anh tiếp tục nói :” Ngày hôm qua nữa đêm anh nhớ em, liền lái xe đến Lâm gia, lại thấy em từ Lâm gia đi ra, em đến bệnh viện?”
Anh tuy hỏi cô, nhưng ngữ khí lại tràn ngập tuyệt vọng bi thương.
Cô gật đầu:” Vâng, em đến bệnh viện, em đến xem……”
Anh bỗng nhiên che miệng cô lại:” Anh đã biết, em đừng nói.”
Cô đẩy tay anh ra, mắt kìm nén nước mắt:” Em muốn nói! Em chính là đi xem anh ấy! Em thích anh ấy, chẳng sợ anh ấy là ác ma bại hoại, em thừa nhận em không quên được anh ấy! Em biết làm vậy là có lỗi với anh, anh đánh em mắng em cũng được, chính là đừng đối tốt với em như vậy, em không đáng!”
Anh như cũ không chuyển mắt nhìn cô, sau một lúc lâu không nói gì, lại bỗng nhiên nở nụ cười.
” Anh sớm biết em thích anh ta, anh cũng biết em không thích anh. Có đôi khi yêu hay không yêu từ ánh mắt người đó có thể nhìn ra được. Đối với em vẫn không chịu hết hy vọng, biết rõ em không thể quên được anh ta, lại luôn tồn tại một tia hy vọng. Là anh rất tự tin, tự mình đa tình ……”
San San môi run run, cô muốn nói không phải như thế, anh rất tốt, chỉ là em không có phúc khí kia. Nhưng nói đến miệng lại nói không ra lời.
” Xin lỗi.”
” Em không có tình cảm với anh, cũng sẽ không đối với bất luận ai.”
” Em không xứng với anh, em là người hèn nhát……
” Em không được xem mình như vậy.”
Chuyện cho tới bây giờ, ánh mắt của anh còn có thể ôn nhu như thế .
” Anh…… Muố