Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

nể mặt mũi ta ...
Ta sờ sờ mũi, xám xịt đi về. Tiểu Lộ Tử bên kia nói, Phương tiểu Hầu gia đón phu nhân nhà hắn đi rồi, Hạ Lan thì ngay cả góc áo cũng không bị tổn hại, chỉ là sặc mấy ngụm khói, nay chuyển sang nơi mới tu dưỡng.
Kỳ thật tiểu viện của Hạ Lan kia dù ở trong phạm vi hỏa hoạn, nhưng cũng không phải nơi gần nhất, chỉ cần tránh đi kịp thời liền chẳng việc gì. Ta nghĩ bản thân là bị Bùi Tranh hù dọa, xảy ra chuyện rồi, phản ứng đầu tiên là nghĩ có người muốn hại Hạ Lan, có lẽ sự thật không phải như thế, đây có thể chỉ là việc ngoài ý muốn cũng không chừng.
Sau khi ứng phó xong sự an ủi ân cần của Liên cô và A Tự, sắc trời đã hơi tối, bữa tối muộn hơn so với bình thường một chút, cung nhân cầm đèn bầy đồ ăn lên.
"Bệ hạ, Tô ngự sử phải an bài như thế nào?" Tiểu Lộ Tự thật cẩn thận hỏi, "Tô ngự sử là ngoại quan, muốn giữ đại nhân lại qua đêm trong cung sao?"
Tô Quân bị Thái y cho uống thuốc an thần, sắc trời đã tối dần, chàng vẫn chưa tỉnh lại. Quan viên trong triều không thể qua đêm trong hậu cung, đây là quy củ, có điều chàng có thương tích trong người, là bởi cứu quả nhân mà bị thương, sai người đưa chàng về Quốc sư phủ như vậy cũng không thích hợp.
"Phái vài lão nhân trong cung hầu hạ, việc còn lại, chờ ngày mai Tô ngự sử tỉnh lại rồi nói sau." Ta phất tay hạ lệnh.
"Bệ hạ, chỉ sợ là không ổn."
Ngoài điện đột nhiên truyền đến một tiếng như vậy, dọa ta tới mức tay run run, suýt nữa làm rơi đũa. Ta sững sờ ngẩng đầu nhìn người vừa tới, chợt nhớ lại còn có chuyện như này –Bùi Tranh nói cái gì mà đêm nay muốn ngủ lại trong cung!
Đúng, là ta đồng ý rồi, không có sai, có điều giờ này hắn phải ở trong phạm vi hoạt động mà quả nhân chỉ định chứ !
Bùi Tranh đi đến ngay trước mặt trong cái nhìn trừng trừng của ta, ngồi xuống tự nhiên như ở nhà mình vậy, phủ phủ tay áo, không đợi hắn lên tiếng, Tiểu Lộ Tử đã tự giác đi giúp hắn lấy bát gắp thức ăn.
"Ngươi ..." Ta thực dùng sức mà nhả chữ, dừng một chút, lại nhả chữ tiếp : "Ngươi ... Tới làm cái gì......"
Bùi Tranh nhíu mi, như là nghe được vấn đề rất kỳ quái, cười khẽ hỏi ngược lại : « Bệ hạ nghĩ sao ? »
Ta khó khăn mà nói: "Qủa nhân mặc dù cho phép khanh ở lại trong cung, nhưng đêm đã khuya, trong hậu cung có quy củ, đêm đến không thể tự tiện đi lại."
"Hậu cung cũng có quy củ, ngoại quan không thể ngủ lại." Bùi Tranh bác bỏ nhẹ nhàng, "Chuyện này cũng giống chuyện vừa rồi, bệ hạ đã phá quy củ một lần, làm sao không thể phá thêm lần nữa?"
"Việc xét tùy nghi, Tô ngự sử có thương tích trong người, mới phải phá quy củ một lần." Hai mắt ta cao thấp đánh giá hắn, bỗng nổi lên ý đùa giỡn, che miệng cười trộm nói, « Bùi tướng khanh nếu cũng có bệnh khó nói trong người, quả nhân cũng có thể miễn quy củ cho ngươi. »
Bùi Tranh ra vẻ nghi hoặc nhíu mày hỏi: "Bệ hạ nói quy củ gì?"
Ta có thiện ý nhắc nhở hắn: "Quy củ của hậu cung, đêm đến không thể tự tiện đi lại."
Bùi Tranh mỉm cười gật đầu: "Đúng thật, lúc vi thần đến, đêm còn chưa tới, bây giờ đã đêm rồi, vi thần cũng không định tự tiện đi lại nữa."
Ta hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi: "Ý ngươi là .... ngươi muốn ngủ lại tẩm cung của quả nhân?"
Bùi Tranh cười nói : "Vi thần, tuân chỉ."
"Bùi Tranh!" Ta đứng phắt dậy, tức giận mà nhấc bàn, "Ngươi - tên lưu manh này!"
Bùi Tranh vẫn cười tươi như trước: "Tạ bệ hạ khích lệ."
Ta ngồi xuống, bình tĩnh nâng bát cơm lên, ăn cơm.
Gần như chẳng còn lời nào, chỉ có lệ ngàn hàng tuôn ra.
Kỳ quái, theo lý mà nói, mẫu thân ta là người chết không cần mặt mũi, thế nào ta lại không có được khuyết điểm này của bà, so độ lưu manh, so độ vô sỉ, so tính vô lại với Bùi Tranh, chẳng một lần có thể chiếm thượng phong.
"Tiểu Lộ Tử, chuẩn bị cho Bùi tướng một bộ chăn, để hắn trải ra đất mà nghỉ." Ta rất là thong dong thản nhiên nói.
Tiểu Lộ Tử liếc nhìn Bùi Tranh một cái, thấy hắn không tỏ vẻ gì, liền nghe lệnh của ta đi chuẩn bị.
Tên này, không nhìn thấy là được rồi. Ta tự nói với mình như vậy.
Dùng xong bữa tối, xử lý một số việc triều chính còn tồn đọng, tản bộ một lát, tắm rửa thay quần áo.
Ta thành công ám chỉ mình rằng chẳng có kẻ dư thừa nào cả, nhưng tên họ Bùi kia dường như không cam lòng bị ta xem nhẹ, thế nên bi kịch năm 12 tuổi ấy một lần nữa lại tái diễn.






Ta hét lên một tiếng, vùi người vào trong nước, qua màn hơi nước mờ mịt nhìn nam nhân phía đối diện. "Phi phi phi ..." Ta nhìn trái nhìn phải một phen, "Ngươi vào lúc nào?"
Bùi Tranh dựa lưng vào bạch ngọc, làn tóc đen ướt át dính trước ngực, ý cười trên khóe môi giữa làn hơi nước có chút mờ ảo. "Vi thần vẫn đều ở."
Tay ta với với sang bên cạnh, tùy tiện nắm bất cứ thứ quần áo nào che phủ cơ thể, nghe được câu trả lời của hắn kia, nhất thời khí huyết dâng lên, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Nếu không phải vừa mới nghe được tiếng nước động, ta căn bản không phát hiện hắn ở trong này!
Lúc tắm rửa ta thích được thanh tĩnh suy tưởng, không thích người khác hầu hạ, nhưng nơi


XtGem Forum catalog