Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quá Thời Hạn

Quá Thời Hạn

Tác giả: Ngã Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1847 lượt.

lập tức liền ủ rũ, cô rất rõ Thẩm An Bình, chỉ cần không muốn giải thích hoặc cố ý không nói cho người khác biết liền dùng thái độ này mà tránh né, điều này cũng nói lên sự tình rất nghiêm trọng, không phải như anh nói. Trong trí nhớ của cô, Thẩm An Bình là người rất ngoan cố, kiên cường, từ trước đến giờ chỉ cần chuyện nằm trong lòng bàn tay mình, anh chưa bao giờ cho phép mình bị thua, cũng không vì phía trước có rào cản mà rụt rè chùn bước, mặc dù trước mắt này có chút gian nan nhưng anh vẫn như cũ duy trì tâm trạng ổn định bình tĩnh.
Đây cũng là điều làm Cố Bình An lo lắng nhất, gia thế như anh, chuyện đến mức xấu nhất thì có thể về nhà tìm ba mình, nói ngọt chút xíu liền có thể giải quyết được ngay. Khổ nỗi Thẩm An Bình lại là một tên cứng đầu cứng cổ, không bao giờ đề cập đến những chuyện xấu, nói chi đến chuyện trở về hướng ba anh ta mà chịu thua. Đến lúc đó một khi chuyện rơi vào tai Thẩm ba, thì chỉ e sợ tình hình càng thêm căng thẳng.
Đây không phải là chuyện Cố Bình An muốn nhìn thấy, cô ngẩng đầu nhìn tờ lịch bàn rồi nhỏ giọng nói:” Thẩm An Bình, cuối tuần này chúng ta cùng nhau về nhà đi.”
“Vì sao?”
“Không có vì sao cả.” Cố Bình An nhún nhún vai:”Đột nhiên em muốn làm con ngoan.”
“Anh kêu tài xế đưa em về, anh còn bận chút việc.”
Cố Bình An ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, cuối cùng nghẹn ngào nói:”Chúng ta vì sao lại trở nên xa lạ thế này?”
Thẩm An Bình trầm mặc, cuối cùng cũng thở dài một hơi:”Đừng có mà mít nướt như thế, anh cùng em trở về là được.”
“…”
Thẩm An Bình vĩnh viễn vẫn không thắng được Cố Bình An, anh càng hiểu rất rõ đạo lý này. Mặc kệ khi nào, ở đâu, chỉ cần hai mắt Cố Bình An đỏ lên thì lòng anh liền đau như cắt, chỉ hận không thể quỳ xuống nan nỉ.
Có đôi khi duyện phận cũng thật trêu ngươi, trong lúc dường như mất hết hy vọng lại cho người hy vọng.
Điện thoại vừa tắt, liền thấy Quan Đại Bảo gọi đến. Anh em mười mấy năm cũng chưa hề gọi đến, chỉ vì chuyện này mà hắn không thể không gọi một cú.
“Thế nào, Cố tiểu thư đã gọi cho cậu rồi sao.”
Thẩm An Bình miễn cưỡng nhắm mắt lại, quai hàm nghiến chặt, ẫn nhẫn lửa giận, lại cố không thét lớn:”Cậu nói thật cho mình biết, cậu đã nói bậy bạ cái gì?”
Quan Đại Bảo cười rất sảng khoái, gật đầu nói:”Mình chỉ là ăn ngay nói thật, bất qua có kể chuyện tình xảy ra ngày hôm qua.”
Thẩm An Bình cười cực kỳ nham hiểm:”Cậu hãy mau chuẩn bị cho tốt.! Chờ đến khi nào gặp mặt xem mình sẽ thu thập cậu thế nào đây!”
“A, a cậu muốn qua cầu rút ván sao? Nếu không nhờ mình Cố tiểu thư sẽ chủ động gọi điện cho cậu sao! Cậu đúng là lòng dạ lang sói đáng bị xem thường mà!”
“Thật không?”
Quan Đại Bảo không để ý đến sự uy hiếp của anh, hơi đè thấp thanh âm:”Thẩm thiếu gia phong lưu phóng khoáng có gì mà không làm được, nhưng khổ nỗi giờ đây lại động phải phàm trần.”
Thẩm An Bình khẽ cười, mắt lơ đãng liếc ngang, hướng điện thoại từ từ phun ra một chữ:’Cút!”
***
Quyết định cuối tuần về nhà, Cố Bình An không thể nào không gọi điện thoại báo cho mẹ cô một tiếng. Cố mẹ trước giờ vẫn luôn đau lòng không thôi không nghĩ Cố Bình An lại làm việc ở một nơi xa như vậy. Cô từ nhỏ chưa từng rời qua mẹ, trong chốc lát đã xa đến nỗi muốn chạm cũng không tới được, Cố mẹ đương nhiên không tránh khỏi trong lòng có chút vắng vẻ. Cứ mỗi lần cô gọi điện thoại về, tuy luôn không ngừng quở trách nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, hân hoan. Bất quá miệng bà cũng không chịu thua, không thuận theo lòng nghĩ mà buông tha, cứ phải trách cứ.
“Như thế nào, muốn coi ông bà già này chết chưa phải không?”
Cố Bình An da mặt cũng thật dày, đối với chuyện này cũng không xem là lạ:”Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là con nhớ nhà.”
“Phì” Cố mẹ phun một ngụm:”Mẹ mới không tin đấy!”
Cố Bình An quẹt miệng, ra vẻ như khó xử nói:”Vậy được rồi, vốn muốn trở về nhà, mẹ lại không nghĩ vậy, thôi thì con không về”. Nói xong còn như rất bất đắc dĩ mà thở dài một hơi.
“Làm càn! Ngươi nha đầu chết tiệt kia muốn chọc giận mẹ sao! Ngươi chết ở bên ngoài luôn đi! Đỡ cho ta phải tốn tiền cho của hồi môn.”
Cố Bình An cười ha ha, “Ba ba cuối tuần cũng ở nhà chứ!”, cô còn muốn nhờ cậy ba mình, nếu lỡ Thẩm ba giận quá ít ra thì cũng có ba cô ở đó giúp đỡ mà nói vài lời.
“Cô, nha đầu chết tiệt kia lúc nào cũng chỉ biết có ba cô thôi hả! Mẹ đối với cô thật tốt mà cô chỉ biết có ông ấy.”
“Đừng ăn dấm mà mẹ! Con chẳng phải cũng giống mẹ sao.”
“Cô cút đi!” Cố Mẹ khóe miệng mỉm cười,cảm thấy như mình đang tự mắng chính mình, cuối cùng dường như vừa nhớ ra chuyện gì đó rất nhạy cảm, thu lại cơn giận, trong lời nói đầy thâm ý:” Bình An, con ra ngoài sống hai năm, có phải hay không vẫn còn giận mẹ?”
Cố Bình An đang tươi cười, khóe miệng đột nhiên cứng ngắt, có chút miễn cưỡng không muốn nhắc đến đề tài này, thanh âm cũng trở nên lạnh lùng:”Tại sao lại nói đến chuyện này”. Cố Bình An nhíu mày:”Con sớm đã quên rồi!”
Cố Mẹ chỉ cảm thấy thật chua xót, hầu gian lại có hơi ngột ngạt khó thở:”Đứa nhỏ này, con cũng đừng giận mẹ,