Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.

hỉ ngơi.Cô cười cười: “Bác sĩ nói anh bây giờ không thể hoạt động nhiều, để em làm cho.Chị Dư, lát nữa cảnh sát sẽ tới hỏi thăm tình hình, chị muốn ra ngoài nói chuyện với tôi hay đợi cảnh sát tới rồi nói chuyện với bọn họ?”
Chị Dư hiểu rõ, nói chuyện với cảnh sát, không chừng một xu cô cũng chẳng có.Cho nên bất đắc dĩ đi theo Niệm An ra ngoài, trong miệng vẫn không ngừng mắng mỏ: “Aizz, tôi không phải là người không nói lý, các người nói tính mạng của em trai tôi....”
Thật là chị em tốt nha, dùng tính mạng của em trai để đổi lấy tiền cho mình.Thật khiến cho người ta hoài nghi, có phải trong mắt cô nếu lúc này tính mạng của em trai cô ta không còn thì có phải tốt hơn chăng? Nói không chừng có thể nhận được nhiều tiền bồi thường hơn!
Lúc ra tới cửa, Lão Mộ nói một câu: “Niệm An, viết xong giấy cam đoan thì lại đây, anh có chuyện muốn nói.” Đáng tiếc Niệm An chỉ dừng lại một chút, cũng không quay đầu lại mà đóng cửa đi.
Lão Mộ hiểu rõ người phụ nữ như chị Dư, bây giờ mặc cho cô ta nói gì thì nói, nếu không muốn sau này còn dây dưa thì tạm thời cứ thỏa mãn yêu cầu của cô ta, còn về sau này, liên lạc với luật sư, để cho bọn họ ký một bản cam kết, dùng pháp luật can thiệp, cũng không sợ cô ta đến gây sự. Điều anh lo lắng nhất bây giờ là Niệm An muốn khống chế người phụ nữ này, ngược lại sẽ kích thích sự chống đối của cô ta, đến lúc đó động thủ, khẳng định Niệm An sẽ thua thiệt.
Nhưng mà chính anh cũng hiểu rõ tính cách quật cường của Niệm An, sau khi bọn họ ra ngoài, Lão Mộ cũng lấy điện thoại trên tủ gọi đi: “Lão Bàng, bây giờ chú có rảnh không? Tới bệnh viện một chuyến thôi.À, có chút việc cần nhờ chú giúp....À, không cần gọi những người khác, một mình chú là được rồi....Sau khi chú tới thì tìm Niệm An trước đã, chính là người phụ nữ hôm trước tới võ quán tìm tôi, đúng vậy, cô ấy là người phụ nữ của tôi....”
Cúp điện thoại, cuối cùng Lão Mộ cũng yên tâm.
Đã ra khỏi bệnh viện, bên ngoài chính là hàng rào, chỉ có một vài bệnh nhân và người nhà ở đây, chị Dư nhìn quanh bốn phía, thấy Niệm An không có ý định dừng lại, vội vàng bước tới kéo tay cô nói: “Em gái à, em muốn đi đâu vậy! Tìm một nơi có thể viết là được rồi.”
Niệm An dừng lại, từ từ xoay người: “Chị Dư, chị hẳn là đã gặp em dâu chị rồi chứ, chị ấy đã nói nội dung bồi thường với chúng tôi từ trước rồi, tôi chỉ là không hiểu, một trăm vạn này là cho ai đây?”
Rõ ràng khí thế trên người chị Dư yếu đi một chút, bởi vì một trăm vạn này cô định giữ cho mình, chồng cô không có tiền đồ, con trai thôi học ở nhà, lại còn tiền nợ đánh bạc, cô hỏi mượn em trai nhiều lần tới nỗi không còn tiền để mượn, lần này vừa hay có cơ hội.
Nhưng chị ta vẫn cao giọng nói: “Đương nhiên là cho em trai tôi và người thân, nó vì nhà cô mà thập tử nhất sinh....” Lại nữa rồi.
Niệm An cười cười, chợt nhìn chằm chằm vào mắt người trước mặt: “Người thân của anh ta không bao gồm cả chị sao? Chị Dư, chị có biết hành động bây giờ của chị có thể kết thành tội vơ vét tài sản hay không, những lời chị nói với tôi và anh ấy, tôi cũng đã ghi âm lại rồi, đợi cảnh sát tới, tôi chỉ cần giao cho bọn họ, giam chị hai ba tháng không thành vấn đề, chị có thể tưởng tượng được chứ?”
Chị Dư bị dọa đến giật mình, cả người toát mồ hôi lạnh, nhưng miếng thịt béo đến miệng sao có thể để rơi? Chị ta quyết tâm, đưa tay đẩy vai Thẩm Niệm An: “Tôi đây nói cho cô biết, cô coi thường tôi đây không có học thức phải không! Nói một câu thôi, bây giờ cô có viết cam đoan cho bà không thì bảo, bà đây không phải tới một mình, bên ngoài còn có chồng con bà, hai người bọn họ không dễ nói chuyện như bà đâu, cô nên biết điều một chút!”
Niệm An bắt được tay của chị ta: “Chị Dư này, bây giờ chị không chỉ mang tội vơ vét tài sản mà còn là cố tình làm hại người khác, chị có biết trong bệnh viện này khắp nơi đều có cài đặt camera, chị muốn trốn tội cũng vô dụng.”
Những lời này hoàn toàn chọc giận chị Dư, chị ta vung tay định giật tóc Thẩm Niệm An: “Con đĩ thối tha này, chỉ là một tí tiền thôi mà muốn làm tới mức đó sao? Xem bà đây thu phục mày, theo dõi cái gì, ghi âm cái gì, bà đây cóc thèm quan tâm!”
Niệm An né một cái, bắt được hai tay chị ta, lúc này cũng bất chấp hình tượng, sử dụng mấy chiêu thức mà Mộ Hữu Thành dạy cho cô khi ở trong võ quán, kéo tay chị Dư, cong người một cái, định đánh ngã chị ta xuống đất.Nhưng người phụ nữ kia lại níu được tóc của cô, giật giật túm túm.
Cô cau mày, ngáng chân chị Dư một cái, thuận thể đẩy cô ta, tốt xấu thế nào cũng để cho cô ta ngã xuống đất.Lại không ngờ chị Dư nắm được vạt áo của cô, dùng sức xé, xoạt một cái xé rách áo cô, có thể thấy được chị Dư dùng sức nhiều như thế nào – chị Dư hiểu rõ, bây giờ không thể giải quyết được người phụ nữ này, chuyện bồi thường coi như đi tong.Mà chị ta cũng không dám gọi người, sợ dẫn bọn họ tới đây, ngược lại người phụ nữ kia sẽ lại tìm người giúp đỡ.
Lão Mộ không yên tâm đi ra theo thấy một màn như vậy, anh dở khóc dở cười, hai chiêu công phu mèo cào của người phụ nữ của anh thật đúng là không nhỏ....