Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1839 lượt.
say, không tự chủ liền lên giọng, hai người ở bên này gay gắt, quyết liệt đã sớm thu hút sự chú ý của mọi người, mọi người thấy Triệu Kiến Quốc tới, nhất thời liền im lặng.
Triệu Kiến Quốc thấy cả phòng đang nhìn mình và vợ, còn có mấy người bày ra vẻ mặt xem náo nhiệt, thì đen mặt.
Hàn Mai trong mơ màng thấy Triệu Kiến Quốc bày ra vẻ mặt đến chết cũng không vui mừng, nằm trong ngực anh, vừa giơ tay dùng sức xoa mặt của anh, vừa nói, “Nói bao nhiêu lần là không nên bày ra vẻ mặt này rồi, về sau Tiểu Nghị học anh thì sao? Em không muốn con trai giống như ông cụ non đâu!”
Hàn Mai nói xong còn vố hai cái liên tiếp lên mặt Triệu Kiến Quốc, vì say nên sức lực của cô cũng không lớn nhưng không khí lúc ấy lại yên tĩnh đến quye dị, tiếng vỗ này truyền vào tai mọi người rất rõ ràng, sau lưng nhất thời truyền đến một hồi hít khí.
Hàn Mai đâu có chú ý đến điều này, vẫn cười hì hì nói tiếp, “Thật ra em rất thích dáng vẻ Cá vàng* này của anh, so với…” Nói xong còn cố ý mân mê môi dưới, bắt trước bộ dạng của Triệu Kiến Quốc bị cô cắn bị thương.
(Vì sao lại là Cá vàng ư? Mọi người để ý mồm của con Cá vàng nhé )
Sau lưng lại truyền đến tiếng hút khí, còn có cả âm thanh nén cười nữa.
Lần này thì Triệu Kiến Quốc nhức đầu, cô gái nhỏ này hôm nay chính là muốn quăng sạch mặt mũi của anh mà. Suy nghĩ một chút, đừng nói là chính sách dụ dỗ, đến cả khuyên nhủ cũng không có tác dụng nữa là, như thế này còn không biết sẽ gây ra chuyện cười gì nữa. Triệu Kiến Quốc không nói hai lời, khiêng vợ lên đi ra ngoài.
“A.. Em… Em còn muốn xem bọn họ hôn môi đấy..” Hàn Mai nằm trên bả vai của Triệu Kiến Quốc, vừa giãy dụa, vừa nói, lúc đi tới cửa còn đạp một cái, không cẩn thận bay mất một cái giày, lại hét lên, “ Giày.. Giày của em…”
Triệu Kiến Quốc không thèm nhặt, sau khi ra khỏi cửa, anh liền hung hăng đánh vào mông Hàn Mai một cái, cắn răng nghiến lợi nói, “Đàng hoàng một chút!”
Vấn Đề Quần Lót
Hàn Mai bị Triệu Kiến Quốc vác lên vai, vừa đi còn vừa nói, “Xem.. Xem hôn môi…”
Triệu Kiến Quốc cũng không biết nên tức hay nên cười nữa, cô gái này đã say thành như vậy rồi mà vẫn còn đòi xem người ta hôn môi. Anh vỗ thêm một nữa cái lên mông Hàn Mai, dỗ dành nói, “Được, xem hôn môi, về nhà.. sẽ cho em xem đủ!”
Hàn Mai bị vỗ mông không biết có phải là đau thật hay không mà cũng an tĩnh được một lúc.
Triệu Kiến Quốc thấy cô gái trên vai rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, tưởng rằng Hàn Mai đã ngủ rồi nên vội vàng đi nhanh hơn.
Hàn Mai cúi đầu, bày ra bộ dạng khiêm tốn nhận lỗi, mở miệng nói, “Em sai rồi, về sau sẽ không bao giờ uống rượu nữa!” Nói xong còn giương mắt lên liếc anh, nhưng anh vẫn còn lom lom nhìn cô, không hề có thái độ muốn tha thứ.
Hàn Mai cắn răng, hay là giả bộ đáng thương? Nghĩ là làm, cô dùng sức nặn ra hai giọt nước mắt, ngẩng đầu nhìn Triệu Kiến Quốc, còn cố ý ôm cái trán bị thương, sau đó chỉ cục u to trên đó, đáng thương nói, “Đau…”
Triệu Kiến Quốc vốn dĩ không định dễ dàng bỏ qua chuyện này, anh muốn vợ anh phải có ý thức cảnh tỉnh sâu sắc, nếu không sau này không biết cô lại gây ra chuyện gì nữa. Vì thế anh cố ý nghiêm mặt, giả bộ không để ý đến cô, ai ngờ còn chưa kịp nghiêm mặt đã bị hai giọt nước mắt của Hàn Mai đánh bại, vội vàng tìm thuốc và bông băng trong ngăn kéo ra xử lý vết thương giúp cô.
Hàn Mai nhìn dáng vẻ cuống quýt của Triệu Kiến Quốc, trong lòng vụng trộm vui mừng nhưng ngoài miệng vẫn liên tục kêu đau.
Triệu Kiến Quốc nghe Hàn Mai kêu, trên mặt tuy không có biểu hiện gì nhưng tâm can nhỏ của anh đã run lên rồi, vừa bôi thuốc cho cô vừa nhẹ nhàng thổi hơi lên vết thương.
Hàn Mai thấy thuốc đã bôi xong, liền mặt dày tiến tới trước mặt Triệu Kiến Quốc, vẻ mặt lấy lòng nói, “Em khát.”
Triệu Kiến Quốc nhìn cô gái đang tươi cười trước mặt mình, tuy tức giận trong lòng anh đã vơi đi hơn nửa nhưng trên mặt vẫn không có biến hóa gì, cũng không đáp lại Hàn Mai, thả lọ thuốc trên tay xuống, đứng dậy đến phòng bếp rót nước.
Hàn Mai cũng không hiểu hiện tại là tình huống gì, cứng hay mềm anh đều không chịu! Bộ mặt buồn rầu không nói lời nào kia thật sự là khiến cô rất khó chịu.
Một lát sau, Triệu Kiến Quốc bưng một cốc nước trở lại.
Hàn Mai đưa hai tay ra nhận lấy, uống từng ngụm một, cô thật sự là rất khát đó! Mới vừa uống vào miệng, cô liền phát hiện ra đây không phải là nước lọc, cũng không phải là trà, mà có vị ngọt ngọt, đúng rồi, là nước mật ong! Lúc Hàn Mai mang thai, bởi vì bị nóng trong mà bị táo bón nhẹ, mẹ Hàn mua một chai mật ong rừng gửi đến cho cô, thời gian đó, mỗi ngày dù sớm hay muộn , Triệu Kiến Quốc đều pha cho cô một cốc nước mật ong, giám sát cô uống hết mới thôi, sau đó cô hết táo bón, lọ mật ong kia bị cô nhét vào tủ bếp, không hề ngó qua lần nào nữa. Không ngờ Triệu Kiến Quốc còn nhớ, biết nước mật ong giải rượu rất tốt, lúc này còn cố ý pha cho cô.
Hàn Mai vừa uống nước mật ong ngọt ngào, vừa vì Triệu Kiến Quốc tỉ mỉ mà vui vẻ. Lúc về đến nhà, cô bị