XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

ha cô cự tuyệt, mang theo trả thù trong lòng đi khắp nơi dựng chuyện. Đến khi danh tiếng của cô bị hư, bọn họ lại một lòng chế giễu, để ý xem cô còn có thể lấy được người tốt lành nào. Gả cho Triệu Kiến Quốc, cô kiếp trước sẽ cảm thấy xấu hổ, cảm thấy ở trước mặt người khác không ngẩng đầu lên được cũng là bình thường. Vừa bắt đầu cô đã mang theo tức giận, tức cha cô khác thường, giận mẹ cô lâm trận phản bội, tức giận đám tam cô lục bà buôn chuyện trong thôn. Thế nhưng tất cả nỗi tức giận đều không có cách nào phát tiết, thậm chí ngay cả người để tâm sự cô cũng không có, cho nên cô mới chĩa mũi nhọn vào Triệu Kiến Quốc. Con người một khi chui vào ngõ cụt, sẽ rất khó thoát ra ngoài, đặc biệt là người cố chấp như cô. Vừa mới bắt đầu đã xác định người kia không vừa mắt, muốn thay đổi ấn tượng là điều cực kỳ khó khăn.






Trộm Đêm
Hàn Mai ở lại nhà mẹ mấy ngày mới về. Buổi tối trước hôm cô về nhà, mẹ Hàn thần thần bí bí kéo cô vào trong phòng bếp, hỏi một ít chuyện.
“Con gái, bụng con có tin tức gì chưa?”
“Mẹ, xem mẹ gấp gáp kìa, con mới kết hôn có nửa năm thôi đấy. Mẹ cũng biết, nửa năm này Kiến Quốc cũng không ở nhà thường xuyên, con muốn sinh, cũng phải có người...!”
“Nếu không, con chờ mang bầu rồi sinh đứa bé ra, chờ nó lớn một chút rồi theo quân có được không?”
Sau khi về nhà được mấy ngày, Hàn Mai liền nhận được thư của Triệu Kiến Quốc, trong thư nói anh đã chuẩn bị ổn thỏa, cô ở nhà thu dọn một chút là có thể lên đường được rồi. Trong thư còn cố ý bảo cô chỉ cần mang vài bộ quần áo tắm rửa là được, những thứ khác đến nơi rồi mua sau. Hàn Mai biết Triệu Kiến Quốc sợ cô mệt, trong lòng rất là hưởng thụ.
Lần trước Hàn Mai vội vã muốn gặp Triệu Kiến Quốc, đến bộ đội thăm anh cũng là ý muốn nhất thời, cho nên Thạch Đầu chỉ mua được vé ghế cứng, Lần này lại khác, thời gian chuẩn bị đầy đủ, Thạch Đầu chờ mấy ngày cũng mua giúp Hàn Mai được một ghế giường nằm. Sau khi mua được vé tàu liền hồi âm lại cho Triệu Kiến Quốc, nói cho anh biết số tàu và thời gian tàu đến ga.
Bởi vì ngồi tàu nên không thể mang theo Cầu Cầu, Hàn Mai cũng không có biện pháp, chỉ có thể đem nó đến tiệm ăn giao cho Quách Hồng nuôi. Trước khi đi mấy ngày, Cầu Cầu hình như biết sẽ phải chia lìa với chủ nhân, một tấc cũng không rời đi theo sau chân Hàn Mai, ban đêm im lặng canh giữ bên giường của cô. Trong lòng Hàn Mai cũng không bỏ được nó, lúc Triệu Kiến Quốc mới đi cô đều ngủ một mình, nói không sợ là giả. Sau có Cầu Cầu, cô mới dần dần thích ứng. Nhìn con vật nhỏ dần dần lớn lên, cô có cảm giác như nhìn đứa bé của mình lớn lên vậy. Về sau nếu có thể, phải bảo Triệu Kiến Quốc nghĩ chút biện pháp, đem theo Cầu Cầu tới bộ đội.
Hàn Mai sửa sọan lại vài bộ quần áo thường ngày của mình, xếp gọn vào trong túi xách. Cô sợ chăn đệm mùa đông sẽ bị chuột cắn nên cột chặt, bọc thật kỹ trong túi, nhờ Thạch Đầu treo lên xà nhà. Tất cả chén đĩa bỏ hết vào trong ngăn kéo khóa lại, còn đồ ăn dự trữ thì đưa hết cho Thạch gia.
Buổi tối trước ngày lên đường, Hàn Mai cực kỳ hưng phấn, nằm ở trên giường lăn qua lăn lại, làm thế nào cũng không ngủ được. Đang lúc nghĩ đến chuyện sau khi đến bộ đội, cô và Triệu Kiến Quốc sẽ sống cùng nhau như thế nào thì Cầu Cầu đang nằm bên giường đột nhiên dựng lỗ tai lên, chạy tới cửa phòng, không ngừng cào chân trên cửa.
“Cầu Cầu, sao thế?” Nhưng mặc cho Hàn Mai gọi như thế nào, nó vẫn không ngừng. Hàn Mai buồn bực, trước giờ nó không như vậy lần nào. Chẳng lẽ ở ngoài phòng có cái gì?
Hàn Mai nghĩ tới khả năng này, bất giác sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Cô lấy đèn pin trong ngăn kéo ra, bật lên, nhẹ nhàng mở cửa. Cầu Cầu thừa dịp cô mở cửa, trong nháy mắt chui ra ngoài, trực tiếp chạy về chân tường phía đông bắc, ngẩng đầu sủa liên tục.
Hàn Mai cầm đèn pin, khoác thêm áo lên người, đi ra sân.
Tối nay trăng rất tròn, nhưng không có sao, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống sân, có thể nhìn thấy cảnh vật khá rõ ràng.
Sân nhà Hàn Mai ba phía đều là tường bùn, vì phòng ngừa nước mưa nên trên nóc tường rào đều được lợp ngói. Tường cũng không cao hơn người bao nhiêu, một người đàn ông chỉ cần giơ tay lên là có thể dễ dàng nhảy qua được.
Hàn Mai đứng dưới chân tường hồi lâu cũng không nhìn thấy cái gì đáng nghi. Ngay lúc Cầu Cầu sủa lớn tiếng nhất thì ngoài cổng đột nhiên vang lên tiếng gõ vội vàng.
“Ai?” Lòng bàn tay Hàn Mai cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
“Tôi, Thạch Đầu.”
“Anh chờ một chút.”
Hàn Mai thở phào nhẹ nhõm, đi tới mở cổng.
“Có chuyện gì thế? Tôi nghe thấy tiếng Cầu Cầu sủa không ngừng nên chạy sang. Cô không sao chứ?”
“Tôi cũng không biết là chuyện gì, đang ngủ thì nó bắt đầu sủa. Sau đó tôi thả nó ra ngoài, nó liền chạy đến chỗ kia không ngừng sủa.”
“Cô chờ ở đây, tôi đi ra ngoài xem thế nào.”
Thạch Đầu cầm theo con dao chặt củi đi ra ngoài. Hàn Mai biết đây là Thạch Đầu muốn ra bên ngoài tường nhìn một chút.
Hàn Mai ở nhà chờ đã lâu mà không thấy Thạch Đầu quay lại, trong lòng lo lắng, l