Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.

, không còn tâm tình nào muốn ở lại, lấy cớ có chút váng đầu để Đặng Chí Cường đưa mình trở về. Đặng Chí Cường cau mày nhìn Tào Thải Ngọc, bảo cô xuống dưới lầu đứng đợi. Tào Thải Ngọc giống như được đặc xá, nhanh chóng rời đi.
Nhìn bóng lưng hấp tấp vội vàng rời đi của Tào Thải Ngọc, Đặng Chí Cường bất đắc dĩ thở dài.
Hàn Mai nghĩ thấy mình ngồi lại có chút lúng túng, cũng lấy cớ đi pha trà, chạy vào phòng bếp, để hai người đàn ông nói chuyện với nhau.
Chờ Hàn Mai ra lại phòng khách, Đặng Chí Cường đã về, còn một mình Triệu Kiến Quốc ngồi trên ghế salon hút thuốc. Hàn Mai đi tới ngồi xuống bên cạnh, rất tự nhiên tựa vào trong ngực Triệu Kiến Quốc.
Triệu Kiến Quốc dập tắt điếu thuốc, ôm Hàn Mai, cẩn thận đỡ tay của cô, cúi đầu dựa vào bên tai cô hỏi, “Có phải em trách anh không?”
Hàn Mai biết anh muốn chỉ chuyện gì, ở trong ngực anh lắc đầu.
Triệu Kiến Quốc hôn lên trán Hàn Mai, “Uất ức em.”
Hàn Mai vẫn lắc đầu.
Uất ức sao? Không! Chỉ cần có anh ở bên cạnh, cái gì cũng không uất ức.






Công Việc
Lần này Hàn Mai bị thương, Triệu Kiến Quốc nghỉ hai ngày ở nhà chăm sóc cô, sau đó lại trở về sân huấn luyện. Thế nhưng chuyện trong nhà đều không để Hàn Mai phải làm, anh không rảnh sẽ nhờ Lưu Anh chăm sóc Hàn Mai, huấn luyện sau lập tức chạy về nhà.
Phạm Bằng nhìn xong không khỏi cảm thán, Liên trưởng có vợ rồi đúng là trở thành người khác!
Trong nhà, ba bữa cơm đều là Triệu Kiến Quốc làm, có lúc anh không kịp về nấu cũng sẽ đem thức ăn làm xong từ trước, cất trong hộp giữ nhiệt, để Hàn Mai tự lấy ra ăn, hoặc là trực tiếp để Hàn Mai sang nhà Lưu Anh ăn cơm.
Triệu Kiến Quốc ít khi nấu ăn, để anh đi huấn luyện còn đơn giản hơn nhiều so với bảo anh cầm đũa đảo thức ăn. Một người đàn ông cao lớn lại mặc tạp dề màu sắc rực rỡ, đứng trong bếp vung đũa, Hàn Mai nhìn kiểu gì cũng thấy buồn cười.
“Em muốn tìm việc?”
“Vâng. Chị cũng thấy đấy, tay em cũng đã khỏi, cả ngày ngồi đợi ở nhà cũng không được việc gì. Như chị còn có Bình Bình, một ngày trôi qua cũng nhanh hơn. Em thì chưa có con, Kiến Quốc cũng không thường xuyên ở nhà, cho nên em mới muốn tìm việc, coi như là giết thời gian cũng tốt.”
“Em nói cũng không sai, nhưng muốn tìm việc trong bộ đội cũng không dễ dàng đâu, còn phải phụ thuộc vào ý của mấy vị lãnh đạo nữa.”
“Không còn cách nào khác à?”
“Nếu không để Liên trưởng Triệu nhà em đi hỏi Doanh trưởng Ngô đi. Nghe nói vợ Doanh trưởng hợp tác với người khác mở một xưởng trái cây đóng hộp gần đây, cũng có vài vị quân tẩu trong bộ đội đến đó làm việc. Triệu Kiến Quốc nhà em là do một tay Đoàn trưởng Ngô bồi dưỡng, hỏi một chút chắc không có vấn đề gì đâu.”
“Được, vậy để đến tối em sẽ nói với anh ấy.”
………….
Triệu Kiến Quốc về nhà thì thấy vợ đang ngồi trên sofa phòng khách ngủ gật. Gần đây anh mải bận chuyện khảo hạch trong bộ đội, đi sớm về trễ, hai vợ chồng ở cùng nhau cũng chỉ được vài giờ lúc đi ngủ. Mọi lần đến giờ này Hàn Mai đều đã ngủ, sáng hôm sau tỉnh lại Hàn Mai thấy quần áo trong phòng tắm mới biết đêm trước Triệu Kiến Quốc có về nhà. Hôm nay vì có chuyện cần nói nên Hàn Mai mới không đi ngủ, ngồi chờ Triệu Kiến Quốc về, thế nhưng chờ mãi lại thành ra ngủ gật.
Triệu Kiến Quốc đến gần, nâng đầu Hàn Mai tựa vào trên vai mình, một tay xuyên dưới nách, một tay vòng quanh chân, nhẹ nhàng ôm cô đứng dậy.
Hàn Mai đang ngủ cảm thấy thân thể đung đưa, tỉnh lại, phát hiện mình bị Triệu Kiến Quốc ôm vào trong ngực.
“Anh về rồi à? Đã ăn cơm chưa? Em phần cơm tối cho anh, để em đi dọn.” Hàn Mai nhảy xuống khỏi ngực Triệu Kiến Quốc, vội vã chạy vào trong bếp.
“Muộn thế này rồi sao em còn chưa ngủ?”
“Nhớ anh quá!” Hàn Mai bưng ra một đĩa thức ăn đặt lên bàn.
Triệu Kiến Quốc nắm hai vai Hàn Mai để cô đứng trước ngực mình, nhìn cô chằm chằm, mập mờ nói, “Vậy tối nay phải xem vợ rốt cuộc có bao nhiêu nhớ anh.”
Trong nháy mắt Hàn Mai liền đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực anh nói, “Lại không đứng đắn rồi, mau đi rửa tay ăn cơm đi!”
Triệu Kiến Quốc nhìn Hàn Mai hồng mặt, cảm thấy rất mê người, khiến anh chỉ muốn trực tiếp khiêng cô ném lên giường, nhưng mà bây giờ cũng không phải là thời điểm tốt, cho nên anh chỉ có thể cố nén kích động xuống, đi rửa tay, ngồi xuống ăn cơm.
“Kiến Quốc, thương lượng với anh một chuyện.”
“Nói.” Triệu Kiến Quốc đơn giản, dứt khoát nhả ra một chữ.
“Em muốn đi tìm việc làm.”
“Ở nhà không tốt sao? Anh cũng không phải là không nuôi nổi em!” Tinh quang trong mắt Triệu Kiến Quốc chớp lóe.
“Anh nói đi đâu đấy! Em chỉ là cảm thấy ở nhà một mình có chút nhàm chán mà thôi.”
Triệu Kiến Quốc nhẹ nhàng thở dài. Cũng đúng, vợ chưa tới bộ đội thì anh mong cô sớm theo quân, hiện tới cô tới rồi anh lại không có thời gian bên cạnh cô, cô đương nhiên sẽ thấy nhàm chán.
“Em muốn làm cái gì?”
“Em nghe chị Lưu Anh nói vợ của Doanh trưởng Ngô mở một xưởng trái cây đóng hộp, có vài quân tẩu cũng đến đó làm việc. Em muốn đến đó làm, anh thấy thế nào?