XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

qua cửa nhà tôi đều không chịu an phận.”
Lúc này, người xung quanh cũng nghị luận ầm ĩ, có người nói lời hai người đàn ông không sai, nhìn dáng dấp cô gái này cũng biết, chồng không có nhà nhất định là không chịu an phận; lại có người nói nhìn người phụ nữ này cũng không giống như đang lừa gạt…..
Trong lúc nhất thời, cảnh sát cũng không biết nên tin người nào.
Trong lúc bối rối, Hàn Mai đột nhiên nghĩ đến thẻ căn cước cùng vé tàu của cô vẫn để trong túi áo khoác, liền móc thẻ căn cước ra đưa tới.
“Đồng chí cảnh sát, đây là thẻ căn cước của tôi, anh hỏi người đàn ông kia, hắn căn bản không biết tên tôi là gì!” Hàn Mai sau khi nói xong tức giận nhìn hai gã đàn ông phía sau.
Kỳ quái là Hàn Mai không có như ý nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của bọn họ, ngược lại là vẻ mặt buông lỏng. Hàn Mai không tự chủ giật mình, chẳng lẽ cô đã quên mất chuyện gì sao?
“Không cần nhìn, đồng chí cảnh sát, anh xem xem có phải trên thẻ căn cước viết hai chữ “Hàn Mai” hay không?”
Người cảnh sát kia nhìn thẻ căn cước trong tay đúng là viết “Hàn Mai”, người chung quanh cũng tò mò cùng nhau tiến tới nhìn. Vừa thấy tên tuổi trên thẻ căn cước thì càng tin tưởng lời của hai người đàn ông, khuyên cảnh sát chớ quản chuyện nhà người ta, để hai vợ chồng người ta đóng kín cửa nói chuyện là được rồi.
“Đã nói cô ta là vợ tôi rồi, lần này các người đã tin chưa!” Tên đàn ông có râu hả hê nói.
“Anh trai, đừng trì hoãn nữa, mang chị dâu về nhà trước đã.” Một tên khác lên tiếng nhắc nhở.
Hàn Mai còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, tại sao hai tên này lại biết tên cô, đang trong hỗn loạn thì bị túm lên xe. Cho dù cô có kêu cứu thế nào cũng không có ai để ý, nhìn sang bên kia đường cũng không thấy bóng dáng Triệu Kiến Quốc đâu hết! Hiện tại cô đã hiểu cái gì là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay rồi!
Lên xe, Hàn Mai mới phát hiện tên đàn ông kêu Thiết Đầu lúc trước là ngồi sẵn ở ghế tài xế, chờ cửa xe vừa đóng lại liền lập tức khởi động xe lái đi.
Xe đã rời đi, người vây xem cũng giải tán, chỉ còn lại vị cảnh sát khi nãy đứng lại như có điều suy nghĩ.
Một cảnh sát khác đi tới, vỗ lưng hắn.
“Nhìn cái gì mà nhập thần thế?”
“Không có gì, chỉ là cảm thấy tên tuổi cô gái vừa rồi hình như đã nghe ở đâu rồi.”
“Cô gái nào?”
“Chính là cô gái tên Hàn Mai đó.”
“Cái gì? Cậu nói là Hàn Mai?”
“Đúng vậy. Có vấn đề gì à?”






Thoát Hiểm
Xe lái đi được một lúc, Hàn Mai cố gắng khắc chế tâm tình, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại. Cô không ngừng tự nói với chính mình sẽ không xảy ra chuyện gì, coi như không vì bản thân thì cũng phải vì bảo bảo trong bụng, cô nhất định phải nghĩ biện pháp chạy trốn.
Sau khi tỉnh táo lại, Hàn Mai bắt đầu cẩn thận suy nghĩ, cô cảm thấy mấy tên này không phải tùy tiện mà chọn trúng cô trong đám người, mà giống như đặc biệt chạy tới tìm cô hơn. Bọn họ biết tên của cô chứng tỏ đã điều tra cô từ trước, hơn nữa dám trắng trợn bắt người trước cửa ga tàu như thế, nhất định là đã có chuẩn bị. Bọn họ đã sớm biết cô và Triệu Kiến Quốc ngồi tàu số mấy, lúc nào sẽ đến ga, cố ý ở ngoài cửa ga chờ cô và Triệu Kiến Quốc, hơn nữa bọn chúng còn có thể dừng lại cùng cô tranh cãi, có lẽ Triệu Kiến Quốc đi mua nước nhất định là đã gặp chuyện rồi.
Nghĩ tới đây, Hàn Mai không khỏi căng thẳng, cô không lo lắng Triệu Kiến Quốc đánh không lại người khác, dù sao bình thường anh luyện tập trong bộ đội cũng không phải vô ích, loại người như mấy tên này không thể nào làm khó anh được; cô lo chính là lo bản lĩnh của anh lớn như vậy, có khi nào đánh chết mấy tên này không đây? Hiện tại, Hàn Mai ngược lại càng lo lắng cho Triệu Kiến Quốc nhiều hơn, sợ anh đã xảy ra chuyện, trước lúc lên xe cô quay đầu nhìn sang đường nhưng không thấy anh, không biết bây giờ anh như thế nào rồi.
Vừa lúc đó, xe đột nhiên dừng lại.
Lúc này tay Hàn Mai run không ngừng, không phải sợ mà là vì tức giận. Ban đầu cô còn hoài nghi có phải do lần trước cô ở trên tàu tố cáo Phương tỷ nên đồng bọn của ả mới tới báo thù hay không, nhưng vừa rồi nghe được cái tên “Mã Phát Thuận”, Hàn Mai liền hiểu hoàn toàn.
Kiếp trước cô đi theo Lý Khải Dân vài năm, có một lần hắn dẫn theo bạn bè về nhà uống rượu. Mỗi lần đám người đó tới nhà, đều phải quậy tới nửa đêm mới thôi, Hàn Mai chẳng những phải chuẩn bị một đống lớn đồ ăn, sau khi người ta ăn xong phủi mông đứng dậy, cô còn phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho bọn hắn.
Đám bạn của Lý Khải Dân cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì, đặc biệt là một người tên là Mã Phát Thuận, luôn thừa dịp lúc Hàn Mai không để ý mà bóp mông cô. Sau đó cô cũng có nói lại với Lý Khái Dân, nhưng ai biết hắn vô sỉ nói bóp một hai cái cũng không mất miếng thịt nào của cô. Hàn Mai lúc ấy tức phát khóc, sau đó mỗi lần làm xong thức ăn cho đám người Lý Khải Dân, cô đều nhanh chóng trốn trong phòng khóa trái cửa lại.
Nếu như người tên Mã Phát Thuận cô vừa nghe đến kia chính là người trong kiếp trước, vậy không cần suy nghĩ