Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

bản đều nghe theo lời của Hàn Mai, có chuyện gì cũng hỏi cô.
Cuối cùng Lâm Bảo Phong còn uyển chuyển hỏi có nên để Hàn Mai thử làm quản lý trong xưởng hay không, để Hàn Mai tôi luyện một chút, có lẽ về sau sẽ đem lại lợi ích lớn cho công ty.
Dương Vân Tú hiểu rõ con người Lâm Bảo Phong. Sau khi mắt bị thương, Lâm Bảo Phong mới tới làm việc trong xưởng, từ một công nhân bốc vác nho nhỏ bắt đầu đi lên, đến bây giờ cũng đã làm việc cho chị được tám năm rồi. Người này làm việc rất chắc chắn, phần lớn chuyện trong xưởng đều là một tay anh ta quản lý, chị không cần nhúng tay vào quá nhiều. Lâm Bảo Phong rất ít khi khen ngợi người khác trước mặt chị, nhiều năm như vậy, anh ta chưa lần nào nói giúp người khác một câu nào, điều này cũng khiến chị càng cảm thấy hứng thú với Hàn Mai hơn.
Lần diễn văn nghệ trong bộ đội, chị cũng gặp qua Hàn Mai vài lần, có điều chỉ là nhìn từ xa, có gặp mặt thì Hàn Mai cũng giống người khác chào chị một tiếng ‘Dương Tổng’, cũng không bởi vì quan hệ của Triệu Kiến Quốc mà tiến lên làm quen với chị, ngược lại Tào Thải Ngọc mỗi lần nhìn thấy chị đều một câu chị dâu, hai câu chị dâu, nếu không cũng là Đặng Chí Cường nhà em thế này, Đặng Chí Cường nhà em thế kia, khi nói chuyện còn thỉnh thoảng nhắc tới chuyện xét duyệt danh ngạch trong bộ đội, làm cho người ta cảm thấy chán ghét.
Xem qua tư liệu của Hàn Mai mới biết trước kia ở quê cô còn mở tiệm ăn, hơn nữa nghe nói tiệm ăn kia kinh doanh cũng không tệ, chủ yếu nhất tất nhiên là địa điểm được lựa chọn rất tốt, xem ra cô gái này cũng rất có mắt nhìn.
Vốn tính toán là qua năm mới sẽ để Hàn Mai thử công việc quản lý trong xưởng đóng hộp để học hỏi thêm kinh nghiệm, sau đó sẽ tìm cơ hội để điều cô tới bên cạnh chị để Hàn Mai học thêm những thứ khác. Không nghĩ tới năm mới mới được có mấy ngày mà đã xảy ra chuyện rồi, thật may là Hàn Mai và đứa nhỏ đều không việc gì.
Dương Vân Tú xách theo cháo gà, mấy hộp thuốc bổ cho phụ nữ có thai cùng một túi trái cây đứng ở cửa phòng bệnh thật lâu rồi, bên trong vẫn anh một miếng em một miếng ngọt ngọt ngào ngào, vợ chồng son không nhìn thấy chị, làm hại chị đứng ở cửa, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Nhìn Triệu Kiến Quốc đút từng muỗng cơm cho Hàn Mai, Dương Vân Tú cảm thấy người trẻ tuổi đúng là đủ kích tình, lão Ngô nhà chị nhiều năm rồi chưa đút cơm cho chị ăn lần nào.
“Vợ à, ăn thêm một miếng nữa đi, một miếng thôi.” Triệu Kiến Quốc kiên nhẫn dụ dỗ.
“Anh nói xem tất cả là bao nhiêu miếng rồi, một thìa lại thêm một thìa, em thấy cả hộp cơm đều vào bụng em hết rồi đó.” Hàn Mai phồng miệng ai oán nói.
“Em ăn một nửa, phần còn lại để anh ăn nốt. Em không muốn ăn nhưng cũng phải để con anh ăn chứ.” Triệu Kiến Quốc nói xong liền nhìn bụng Hàn Mai, mặt đồng tình nói, “Con trai, con xem cái người mẹ này có bao nhiêu hung ác kìa! Con vẫn còn ở trong bụng đã dám không cho con ăn cơm rồi, tương lai con ra đời còn không biết phải chịu bao nhiêu tội đây! Đứa nhỏ đáng thương…!!!”
Hàn Mai bị bộ dạng của anh làm cho vui vẻ liền ăn thêm vài miếng, đến lúc cảm thấy no rồi mới bảo Triệu Kiến Quốc ăn nốt phần cơm còn lại, quay đầu lại mới nhìn thấy Dương Vân Tú đang đứng ngoài cửa.
“Chị dâu! Chị tới khi nào thế? Mau vào trong ngồi đi.”
“Chị tới được một lát rồi, thấy vợ chồng son các em ăn vui vẻ quá nên không muốn quấy rầy nha!” Dương Vân Tú nhìn Hàn Mai cười mập mờ.
Hàn Mai nghe xong liền ngượng ngùng, vừa rồi ăn cơm cô làm nũng với Triệu Kiến Quốc không ít, đòi ăn món này món kia, nếu chỉ có hai vợ chồng với nhau cô cũng không cảm thấy gì, nhưng bị người khác nhìn thấy dáng vẻ thân mật như vậy trong lòng cũng có chút xấu hổ.
Triệu Kiến Quốc ngược lại không có phản ứng gì, không biết là bởi vì da mặt anh dày không sợ bị người cười hay là bởi vì thói quen lúc nào nhìn người khác cũng là một khuôn mặt đen, cho dù là đỏ mặt thì người khác cũng nhìn không ra; thế nhưng anh cũng không ở lại phòng bệnh bao lâu liền đứng lên đi ra ngoài, nói là muốn đi rửa hộp đựng cơm.
Dương Vân Tú nhìn Hàn Mai đỏ mặt ngượng ngùng cũng không trêu cô nữa, cầm bát múc cháo gà đưa cho Hàn Mai.
“Mau nhân lúc còn nóng uống đi, chị đã bảo dì Trần hầm nhiều giờ đấy.”
“Chị dâu, sao chị biết em ở trong này?”
“Lão Ngô nhà chị gọi điện nói. Anh ấy cũng muốn đến thăm em, nhưng công việc trong bộ đội bận rộn, với lại anh ấy là đàn ông, không biết nên mua cái gì cho em, nên lệnh cho chị đến đấy!!”
“Chị dâu tới em đã vui rồi, sao dám để chị phải tốn kém như vậy chứ!”
“Chị là người thẳng tính, ghét nhất là bộ dạng khách khách khí khí của người khác, em đừng có nói như vậy với chị nha! Như thế nào rồi? Đứa bé trong bụng vẫn ổn chứ?”
“Vâng, bác sĩ nói tạm thời đã ổn định, nhưng phải ở lại theo dõi vài ngày.”
“Nhìn bụng em cũng không lớn lắm. Đứa bé mấy tháng rồi?” Dương Vân Tú nhìn bụng Hàn Mai hỏi.
“Chưa được ba tháng, ban đầu thấy bụng có thêm thịt em còn tưởng mình mập lên, không dám ăn nhiều.”
…….
Hàn Mai và Dương Vân Tú, một người đang mang thai, một người đã làm mẹ, h