Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quan Hệ Nguy Hiểm

Quan Hệ Nguy Hiểm

Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

ôi bị hỏng rồi, không mở ra được đâu”.
Nghe tiếng loạt soạt đẩy cửa, tài xế taxi quay đầu giải thích với Sơ Vũ. Sơ Vũ nắm chặt thành ghế, nuốt nước bọt. Lần trước ở trên thuyền, Gina bắn phát đạn gần tim Sơ Vũ, lần này chưa chắc cô đã gặp may như vậy. Cảm giác khiếp sợ khi bị trúng đạn lại dội lên trong tâm trí Sơ Vũ. Cô nín thở nhìn ra ngoài xe, tim như nhảy ra khỏi lồng ngực. Lần này, Sơ Vũ hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của đối phương, không có đường rút lui, cũng không thể làm gì.
Người đàn ông ngày càng tiến lại gần, bàn tay phải đặt thò vào áo khoác phía trước ngực. Sơ Vũ hầu như nhìn thấy báng súng trong tay hắn ta. Khi người đàn ông bước đến đuôi xe taxi, một chiếc xe con màu đen cũng đỗ ở đằng sau xe taxi đột nhiên dịch lên mở mạnh cửa, đẩy trúng vào đùi người đàn ông kia. Sau đó, một bàn tay từ trong xe thò ra, siết chặt cổ người đàn ông lôi ngay vào trong xe rồi nhanh chóng đóng cửa. Sự việc xảy ra rất nhanh, chỉ trong vòng vài giây nên không ai để ý.
Sơ Vũ kinh ngạc nhìn về phía sau. Chiếc xe màu đen sử dụng kính thẫm màu nên cô không thể thấy trong xe xảy ra chuyện gì, chỉ biết xe rung mạnh một cái rồi lại nằm yên. Nếu Sơ Vũ không tình cờ nhìn về phía sau, cô không thể ngờ mối nguy hiểm lại gần cô đến thế. Sơ Vũ cứ tưởng sau khi rời khỏi Lục Tử Mặc, tất cả những chuyện liên quan đến anh ta sẽ trở thành quá khứ. Nào ngờ, Sơ Vũ mới đặt chân xuống Hàng Châu đã xảy ra biến cố.
Cảnh sát Văn nhún vai: “Còn hai tiếng nữa cô Đặng mới phải lên máy bay, hay là chúng ta cùng ngồi uống tách coffee đi”.
Biết mình khó có thể từ chối, Sơ Vũ mỉm cười đi theo cảnh sát Văn lên đại sảnh ở tầng hai. Ở đây có một quán coffee và một quán ăn. Hai người bước đến bàn coffee trên hành lang, nhân viên phục vụ mỉm cười lễ phép đặt hai tách coffee rồi nhường lại không gian cho họ. Cảnh sát Văn lên tiếng: “Cô Đặng sống ở Thái Lan 10 năm, còn nhập quốc tịch rồi, tại sao cô lại đột nhiên từ bỏ công việc ở bệnh viện Chiang Rai về nước?”.
Người đàn ông này nắm rõ tình hình của cô. Sơ Vũ nhấp môi uống coffee. Xem ra, hắn quả nhiên muốn tóm Lục Tử Mặc thông qua cô. Không biết hắn có biết rõ mọi chuyện xảy ra giữa cô và Lục Tử Mặc hay không?
“Người Trung Quốc chúng tôi có câu “Lá rụng về cội”. Cảnh sát Văn có lẽ không hiểu nổi đâu”, Sơ Vũ cười lãnh đạm.
Cảnh sát Văn gật đầu, ngồi thẳng người nhìn vào mắt Sơ Vũ: “Lúc trước, cô Đặng bị bắt cóc ở khách sạn rồi mất tích một thời gian. Đồng nghiệp người Trung Quốc của chúng tôi nhận được tin từ em họ cô, nói là cô bị mấy người Thái Lan bắt cóc. Tôi thật sự tò mò muốn biết, cô Đặng làm thế nào thoát hiểm và về nước bình an? Tôi cũng muốn biết, tại sao cô Đặng lại trở thành mục tiêu của nhiều người, tôi càng muốn biết những vụ tự tàn sát lẫn nhau sau lưng cô. Cô Đặng có thể cho tôi một lời giải đáp xác đáng không?”
“Tôi chỉ có thể cho anh biết, tôi là một công dân tuân thủ pháp luật”. Sơ Vũ nói lạnh nhạt. Lục Tử Mặc cứu mạng cô vài lần, cô cũng từng cứu anh ta. Dù anh ta tàn nhẫn lợi dụng cô, dù bây giờ họ không ai nợ ai nhưng Sơ Vũ cũng không có ý định bán đứng Lục Tử Mặc.
“Quan hệ giữa cô Đặng và Lục Tử Mặc không phải bình thường?”. Cảnh sát Văn thăm dò: “Với thân phận của Lục Tử Mặc, cô Đặng cho rằng cô vẫn còn trong sạch sao?”
“Tôi chỉ biết sơ qua anh ta, chỉ vậy mà thôi”. Sơ Vũ cau mày.
Cảnh sát Văn lắc đầu cười: “Cô Đặng chẳng nói thật gì cả. Hôm nay, tôi tìm đến cô với mục đích trao đổi một cuộc giao dịch với cô. Tôi sẽ nói điều kiện của tôi trước. Cô Đặng từng trải qua chuyện em họ bị bắt cóc, chắc cô cũng phải nghĩ đến sự an toàn của gia đình cô. Vì mối quan hệ với Lục Tử Mặc, chắc chắn cô sẽ gặp nguy hiểm. Tôi có thể bảo đảm, cảnh sát sẽ lặng lẽ bảo vệ cô và gia đình, đến khi nào tôi bắt được người tôi cần bắt mới thôi”.
Sơ Vũ cụp mi mắt không trả lời. Cảnh sát Văn quan sát thái độ của Sơ Vũ: “Theo tôi được biết, quan giữa cô Đặng và Lục Tử Mặc không đơn giản như cô nói đâu. Nếu không phải vậy, tại sao Ba Dữ lại luôn lặng lẽ đi theo bảo vệ cô? Vừa rồi, khi tên sát thủ xuất hiện trên đường, chúng tôi còn chưa kịp ra tay, Ba Dữ đã giải quyết nhanh gọn. Không thể không thừa nhận, hắn ta đích thực là thuộc hạ đắc lực của Lục Tử Mặc, làm việc gì cũng gọn gàng, không lưu lại dấu vết. Tất nhiên, tôi cũng có thể thông cả, cô Đặng sẽ không tiện thừa nhận mối quan hệ với hạng người như Lục Tử Mặc. Tôi chỉ muốn hỏi cô Đặng một câu, cô có hợp tác hay không mà thôi?”.
“Tôi nghĩ anh tìm nhầm người rồi. Tôi và Lục Tử Mặc không có bất cứ quan hệ gì”. Sơ Vũ bình tĩnh ngẩng đầu nhìn cảnh sát Văn: “Cám ơn coffee của anh”.
“Cô Đặng!”
Cảnh sát Văn vẫn ngồi yên: “Ban nãy Ba Dữ đã để lộ hành tung, bị người của chúng tôi ép đi rồi. Nhưng sát thủ đằng sau cô vẫn chưa xử lý xong đâu. Nếu bây giờ cô từ chối lời mời đầy thiện ý của tôi, chỉ cần ra khỏi sân bay, cô sẽ trở thành mục tiêu bất cứ lúc nào. Cô thật sự không suy nghĩ đến điều đó sao?”.
Sơ Vũ dừng bước, cô biết cảnh sát Văn nói thật, tuy nghe như một lời uy hiếp. Sơ Vũ quay người nhìn cảnh sá


Old school Easter eggs.