Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quan Hệ Nguy Hiểm

Quan Hệ Nguy Hiểm

Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.

ũ. Hơi thở của anh đánh thức từng sợi dây thần kinh của cô. Bàn tay Lục Tử Mặc vuốt ve từ cặp đùi mịn màng đang kẹp chặt người anh lên thân trên. Cảm giác mềm mại láng mượt này khiến anh không thể kiểm soát nổi bản thân: “Sơ Vũ…”.
Váy Sơ Vũ bị tốc lên, để lộ những vết bầm tím trên cặp đùi trắng muốt. Đáy mắt Lục Tử Mặc sẫm lại khi nhìn thấy những vết tích đó. Anh nâng người Sơ Vũ đặt cô ngồi lên tay lái. Trong lúc Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc với ánh mắt hoang mang, anh đã vùi đầu xuống đùi cô.
Sơ Vũ giật nảy mình, như bị điệt giật. Ngón tay và đôi môi Lục Tử Mặc vuốt ve dịu dàng trên các vết thương của cô, dần dần thám hiểm tới khu vườn bí ẩn. Sơ Vũ theo phản xạ khép chặt đùi, bị anh nhẹ nhàng tách ra. Sơ Vũ không biết động tác đó của cô càng kích thích Lục Tử Mặc.
“Tại sao em lại quyến rũ tôi, hả?”
Lục Tử Mặc đã hoàn toàn mất đi bình tĩnh. Kể từ lúc gặp cô, anh luôn luôn giữ khoảng cách nhất định. Mặc dù họ không dưới một lần đụng chạm thân thể nhưng anh luôn kiềm chế bản thân, rút lui đúng lúc. Trong ánh mắt Lục Tử Mặc, một ngọn lửa nguy hiểm bùng cháy dữ dội, ngọn lửa dần lan sang Sơ Vũ, không có cách nào dập tắt.
Sơ Vũ muốn né tránh bàn tay và đôi môi của Lục Tử Mặc nhưng toàn thân cô bất lực, mềm nhũn để mặc anh muốn làm gì thì làm. Ánh mắt Lục Tử Mặc tràn ngập sự chinh phục và giết chóc. Cô dám khơi gợi bản năng dã thú nguyên thủy mà anh mất công che dấu, cô sẽ phải gánh chịu hậu quả.
“Anh…” Sơ Vũ hít một hơi sâu, chưa kịp nói đã bị nụ hôn của Lục Tử Mặc cướp mất. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ ngồi xuống lòng mình. Bàn tay lớn của Lục Tử Mặc giữ lấy mông Sơ Vũ đẩy mạnh vào, khiến nơi bí ẩn của cô vừa vặn cọ xát vào bộ phận đàn ông đang thức tỉnh của anh. Động tác đầy mờ ám này khiến thân thể Sơ Vũ hơi chuyển động. Sơ Vũ bóp mạnh vai Lục Tử Mặc, nụ hôn cuồng nhiệt của anh che lấp tất cả những lời cô muốn nói.
Nơi hẻm núi chỉ tiếng gió thổi ào ạt và tiếng nước sông cuộn chảy. Những tiếng động này lọt vào tai Sơ Vũ, giống như tiếng dòng máu nóng đang sôi sục trong cơ thể cô. Đôi môi nóng bỏng của Lục Tử Mặc trượt dần xuống bầu ngực Sơ Vũ, đột nhiên dừng lại. Anh ngẩng đầu đầy cảnh giác, Lục Tử Mặc chau mày. Ngọn lửa điên cuồng và hỗn loạn trong đáy mắt anh dần dần biến mất, người anh trở lại dáng vẻ lạnh lùng như cũ.
Lục Tử Mặc bế Sơ Vũ đặt sang một bên, vuốt nhẹ tóc cô: “Ngồi chắc vào”.
Lục Tử Mặc khởi động xe Jeep, Sơ Vũ có cảm giác không ổn thỏa. Cô quay đầu nhìn, từ xa xa có tiếng xe chạy và một làn khói bụi cuồn cuộn lao đến chỗ họ. Lục Tử Mặc rút di động, ấn số điện thoại: “Ba Dữ, gặp nhau ở phía trước, Sơ Vũ giao cho cậu”.
Lục Tử Mặc cúp điện thoại, nghiêng đầu liếc nhìn Sơ Vũ rồi nhấn ga, xe Jeep phóng với tốc độ nhanh nhất. Mặt đường đất đá gồ ghề. Sơ Vũ nắm chặt cửa xe mới có thể giữ người không bị văng ra khỏi xe. Xe đến đầu hẻm núi, Ba Dữ đang đứng dưới một gốc cây lớn đợi họ. Lục Tử Mặc phanh kít xe lại, kéo Sơ Vũ ra ngoài đi đến bên Ba Dữ. Lục Tử Mặc giữ im lặng, Ba Dữ chỉ nói một câu “đắc tội rồi à”, rồi vác Sơ Vũ đi vào rừng cây bên hẻm núi.
Sơ Vũ tưởng Ba Dữ sẽ đưa cô rời khỏi nơi đó nhưng không phải. Ba Dữ vác Sơ Vũ vào lùm cây bên cạnh, đặt cô lên một cành cây cao và ra hiệu cô đừng lên tiếng. Sau đó, anh ta với một cái túi màu đen lớn ở trên cây mang xuống đất. Ba Dữ lôi một số thứ trong túi ra, nhanh chóng lắp thành một khẩu súng rồi chĩa mũi súng về phía Lục Tử Mặc.
Lục Tử Mặc nhìn hai người biến mất trong rừng cây, từ từ quay lại xe Jeep. Anh rút một điếu thuốc châm lửa, cúi đầu rít vài hơi. Vừa lúc đó một đám người đuổi tới, đoàn xe Jeep đứng vây quanh Lục Tử Mặc. Một người đàn ông từ trên xe nhảy xuống, liếc nhìn Lục Tử Mặc rồi ngó vào xe không của anh: “Anh Lục, tiểu thư Sophie bảo chúng tôi đưa cô Đặng về nước”.
Lục Tử Mặc cúi đầu im lặng, nhả khói thuốc thành từng vòng rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông bằng vẻ mặt vô cảm: “Cám ơn ý tốt của tiểu thư Sophie. Người của tôi đã đưa bác sỹ Đặng đi rồi, không cần cô ấy phải lo”.
Đám đàn ông nhìn nhau, người đàn ông vừa lên tiếng cười nhạt: “Anh Lục, tính cách của tiểu thư Sophie chắc anh cũng biết. Chúng tôi không biết sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào nếu về tay không?”
“Các người về tay không tay có thì liên quan gì đến tôi?”
Lục Tử Mặc đứng thẳng người, ném điếu thuốc rồi dùng chân di di: “Đồ rác rưởi chúng mày. Việc của mình làm không xong lại muốn tao đi chùi đít hay sao?”
Mấy người đàn ông mặt biến sắc, lập tức thò tay ra đằng sau lưng. Tên vừa mở miệng cố giữ nụ cười gượng gạo, nắm lấy tay tên đứng bên cạnh, mắt nhìn Lục Tử Mặc miệng nói với những người xung quanh: “Anh Lục nói đùa rồi. Anh em chúng tôi dù thế nào cũng không dám đắc tội anh Lục, nếu không sẽ khó ăn nói với tiểu thư Sophie. Sau này anh Lục và tiểu thư Sophie kết hôn, chúng tôi còn phải trông cậy vào anh Lục”.
Sơ Vũ lặng lẽ nhìn cảnh tượng bên dưới. Lục Tử Mặc nghe những lời đó chỉ cười nhạt không lên tiếng. Anh lim dim, liếc nhìn đám người tay vẫn đặt ở sau lưng. Ba Dữ nắm chặt cây súng, ngồi bất động như tảng đá. Chỉ c