Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
i dáng vẻ lạnh lùng không nhìn thấy đáy, giống như mất bình tĩnh chỉ là ảo giác trong giây lát.
Dưới ánh mắt chăm chú của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc tháo lớp vải băng trên ngực, để lộ thân hình tráng kiện với vết thương dài vẫn chưa lành hẳn. Anh bước ra bên ngoài hành lang, trời bắt đầu mưa lớn. Đống xác người ở trung tâm mỏ vàng cháy gần hết, chỉ còn lại vài mẩu cháy dở, gặp cơn mưa lớn biến thành khói xanh, bốc một mùi kỳ lạ.
Lục Tử Mặc xuống cầu thang và từ từ đi đến nơi đốt xác. Sự xuất hiện của anh khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, đám đàn ông dừng việc cưỡng bức phụ nữ, tay cầm chặt vũ khí hướng về Lục Tử Mặc đầy cảnh giác.
Trước ánh mắt của đám đàn ông, Lục Tử Mặc chậm rãi bước tới đống tro tàn, nhặt một thanh củi bị cháy đến mức không nhìn ra là cánh tay hay cẳng chân. Lục Tử Mặc xuyên qua màn mưa tiến đến chỗ bọn chúng.
“Tôi rất có thành ý”, Lama liếc nhìn đám phụ nữ đang đi dần về phía xa xa rồi quay lại Lục Tử Mặc: “Hy vọng anh cũng bỏ ra thành ý tương ứng”.
Lục Tử Mặc lùi lại một bước. Vừa rồi do vận động mạnh nên vết khâu trên ngực anh bị bục ra. Máu đỏ tươi trào thành từng đường hoa văn trên người Lục Tử Mặc. Nước mưa trộn với máu chảy xuống, tạo một cảnh tượng kích thích thị giác. Lục Tử Mặc lặng lẽ quay người, hướng về phía Sơ Vũ.
Sơ Vũ mặt trắng bệch nhìn Lục Tử Mặc đi tới. Anh không hề ngó cô, đến bên cạnh vòng tay ôm chặt cô vào lòng rồi đẩy cửa vào trong phòng. Da của anh rất lạnh, nhưng thân thể lại có một khí nóng kỳ lạ. Do tiếp xúc ở cự ly gần, áo Sơ Vũ cũng dính đầy máu của anh.
Sơ Vũ run rẩy tìm kiếm hộp đựng thuốc trong căn nhà gỗ, nhưng căn nhà nhỏ không có một đồ cứu thương nào. Trong hang động có thuốc men đầy đủ nhưng ở hoàn cảnh này, Sơ Vũ không dám để lộ nơi trú ẩn bí mật của họ.
Có người gõ cửa rồi đẩy mạnh cửa ra vào. Lama đứng cửa, ngoái đầu về phía sau gật nhẹ. Một tay bác sỹ cầm hộp đựng thuốc đi đến, đặt lên bàn gỗ trước mặt Lục Tử Mặc. Bác sỹ mở hộp thuốc định lau rửa vết thương của Lục Tử Mặc, bị anh chặn tay lại, Sơ Vũ lập tức lên tiếng: “Để tôi”.
Bác sỹ do dự nhìn Lama, hắn ta nhún vai: “Hãy giao cho người đàn bà của anh ta đi”.
“Cứ từ từ chữa trị nhé”.
Lama giơ tay chỉnh lại cái mũ trên đầu rồi cùng bác sỹ đi ra khỏi phòng. Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh, mở hộp thuốc lấy bông băng định xử lý vết thương cho Lục Tử Mặc nhưng anh giữ tay cô lại. Lục Tử Mặc đi khóa trái cửa ra vào, rồi liếc nhìn qua khe cửa. Bên ngoài, Lama đã đi xuống cầu thang về phía trung tâm khu đào vàng, hắn vừa đi vừa nói điều gì đó với bác sỹ.
“Có người lại gần thì báo cho tôi biết”.
Lục Tử Mặc nói gấp gáp, anh lập tức quay người đẩy cánh cửa tủ gỗ rồi biến mất ở lối vào hang đá. Sơ Vũ hồi hộp nép mình vào cánh cửa. Bên ngoài, thuộc hạ của Lama dùng súng uy hiếp những nhân công còn lại của bãi đào vàng dọn dẹp đống tro cốt lên xe để chở đi. Người ở ngoài đi đi lại lại. Berto đã hồi phục sắc khí bình thường, hắn tiến lại gần Lama nói điều gì đó, Lama ngoảnh đầu nhìn về phía ngôi nhà của Sơ Vũ.
Berto nói xong, Lama gật đầu rồi đột nhiên đi về hướng Sơ Vũ. Sơ Vũ giật mình, vội lao vào thông đạo, đâm đúng người Lục Tử Mặc đang đi ra. Nhìn sắc mặt Sơ Vũ, Lục Tử Mặc biết ngay xảy ra chuyện gì. Anh lập tức ném gói giấy dầu trên tay vào tủ gỗ, rồi dùng sức kéo mạnh cánh cửa tủ về chỗ cũ. Đúng lúc này có tiếng gõ cửa. Lục Tử Mặc ngồi xuống ghế, gật đầu với Sơ Vũ. Sơ Vũ hít một hơi sâu, cố giữ tim khỏi đập thình thịch, đi ra mở cửa.
Sơ Vũ lạnh nhạt nhìn Lama đứng ở cửa: “Có chuyện gì?”
Lama đảo mắt một vòng quanh phòng, rồi nhìn Lục Tử Mặc đang ngồi thoải mái trên ghế. Lama nhếch mép cười: “Tôi đến để báo với Lục, sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường. Ngoài ra…” Lama cười cười với Sơ Vũ: “Bác sỹ bảo tôi dặn cô, trong hộp thuốc có 12 con dao mổ, đừng nhầm lẫn”.
“Cám ơn anh đã nhắc nhở”.
Sơ Vũ đóng cửa ngay trước mặt Lama. Hắn không có phản ứng gì, lập tức đi xuống dưới.
Sơ Vũ đợi Lama đi xa mới quay về chỗ Lục Tử Mặc. Do mất máu quá nhiều, gương mặt anh trở nên trắng bệch. Vết thương bị bục chỉ sưng vù trông rất đáng sợ. Sơ Vũ không thể khống chế bản thân, cô run lẩy bẩy khi gắp bông sát trùng vết thương, nước mắt cô trào ra, từng giọt từng giọt lăn trên má.
Lục Tử Mặc giơ tay lau nước mắt cho Sơ Vũ, ngón tay thô ráp nhưng ấm nóng của anh chà nhẹ trên má cô. Sơ Vũ hít một hơi sâu, mỉm cười gượng gạo: “Em đã nói rồi, cứ tiếp tục như vậy vết thương của anh sẽ không bao giờ khỏi”.
Sơ Vũ bị kéo lại gần, mùi hương đặc biệt của Lục Tử Mặc vây quanh cô. Anh thở dài bên tai cô một tiếng rồi hôn lên má cô: “Làm nhanh lên em”.
Trong gói giấy dầu Lục Tử Mặc lấy ra từ hang động có một gộp gỗ và một cuộn tơ màu bạc. Lục Tử Mặc cầm cuộn tơ đưa cho Sơ Vũ: “Khâu vào người tôi”.
Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc, anh ngó cô với vẻ mặt vô cảm. Sơ Vũ cúi đầu, tiêm thuốc tê cho anh. Lục Tử Mặc nằm im lặng nhìn lên trần nhà: “Trong cái hộp gỗ chứa 12 mũi kim đều được bọc sáp và đậy kính bằng nắp cao su. Mũi kim có chất kịch động, chỉ cần tiêm vào động mạch 10 giây là sẽ phát