Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.
ám lính mai phục lăm lăm súng ống lao xuống từ hai bên triền núi quây tròn hai người đàn ông. Đến lúc này, Văn Lai mới thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh đầu nhìn Sơ Vũ mặt mũi trắng bệch, hắn cười đắc ý: “Đi thôi, đi xuống gặp người đàn ông của cô”.
Sơ Vũ bị áp giải xuống núi. Hai người đàn ông bên dưới bị những họng súng ép quỳ gối đặt hai tay lên đầu. Khi Văn Lai đến, đám lính tự động rẽ thành hai hàng. Văn Lai từ từ tiến lên phía trước, nở nụ cười nham hiểm: “Lục, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Đời người đúng là chẳng biết thế nào mà lần, có phải không?”.
Văn Lai bỗng tắt tiếng ở đây, nụ cười trên môi biến mất. Sơ Vũ đi ngay sau hắn, ánh đèn chói mắt khiến cô mất mấy giây mới nhìn kỹ hai người đàn ông đang quỳ dưới đất, là hai người xa lạ hoàn toàn.
“Các người…”
Văn Lai đanh mặt, nắm cổ áo một người đàn ông quát lớn: “Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này, chặn xe chúng tôi lại làm gì?”
“Chúng tôi…chúng tôi là người của công ty vận tải…”
Người đàn ông bị túm cổ áo sợ chết khiếp, nói lắp bắp: “Có người bỏ tiền thuê chúng tôi đến đây, bảo là xe chở hàng của họ bị hỏng. Đúng giờ này xe sẽ qua đường hầm mười một, anh ta yêu cầu chúng tôi nhận hàng từ chiếc xe bị hỏng, rồi đưa tới nơi quy định”.
Từ cổ họng Văn Lai phát ra tiếng gầm gừ như con dã thú bị thương, hắn đẩy mạnh người đàn ông rồi quay người bước đi. Sơ Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc đi ngang qua Sơ Vũ, Văn Lai ngoái cổ nhìn cô, nói hằn học: “Cô đừng vội đắc ý quá sớm, hãy cứ chờ đi”.
Sơ Vũ bị Văn Lai đưa đến đồn cảnh sát của một thị trấn nhỏ gần đó. Bận rộn căng thẳng suốt cả đêm, đám đàn ông tham gia kế hoạch bắt giữ đều mệt mỏi rã rời. Được sự đồng ý của Văn Lai, vừa đến thị trấn, họ tập tức giải tán đi nghỉ ngơi.
Sau khi phát hiện hai người đàn ông trên xe tải không phải là Lục Tử Mặc và Ba Dữ, Văn Lai không nói thêm một câu nào với Sơ Vũ. Trên đường đi, hắn cũng không ngồi một xe với Sơ Vũ, mà bảo hai người cảnh sát áp giải Sơ Vũ. Đến thị trấn nhỏ, hắn nhốt Sơ Vũ vào một phòng tạm giam ở đồn cảnh sát địa phương.
Lúc này vào khoảng năm giờ ba mươi sáng, phòng tạm giam không có cửa sổ nên không nhìn thấy bầu trời bên ngoài. Đồn cảnh sát bật hết đèn tuýp, ánh sáng trắng hắt vào tường càng khiến không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Sơ Vũ ngồi trên giường ở phòng tạm giam lưng dựa vào bức tường lạnh phía sau. Gọi là giường, thật ra chỉ là một bệ xi măng rộng một mét, dài hai mét. Ngoài chiếc giường, góc phòng tạm giam còn có một nhà xí không cửa. Vì vậy cả căn phòng bốc lên một mùi khó chịu, trộn lẫn giữa mùi xi măng, vôi vữa và mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Lục Tử Mặc và Ba Dữ không biết bây giờ thế nào rồi?
Nhà vệ sinh rất rộng, bên ngoài là bồn giữa tay, bên trong chia thành từng gian vệ sinh nhỏ. Sơ Vũ toàn thân run lẩy bẩy, cô bất giác nhìn lên ô cửa sổ ở tít trong cùng nhà vệ sinh. Cửa sổ rất nhỏ, may ra một đứa bé chui lọt, bên ngoài lại có chấn song sắt. Sơ Vũ hoàn toàn không có khả năng thoát ra từ nơi này.
Ba Dữ xem ra cũng không định để cô thoát thân bằng đường cửa sổ. Anh ta kéo Sơ Vũ vào gian vệ sinh trong cùng. Gian này chất đầy đồ tạp nham. Không chỉ có vậy, trên đất còn một người phụ nữ mặc bộ đồ lao công đang nằm bất tỉnh. Ba Dữ nhìn Sơ Vũ: “Cô mau thay bộ quần áo của người phụ nữ đó, rồi đẩy chiếc xe chở đồ vệ sinh đi qua đại sảnh. Cô đừng dừng lại cũng đừng ngẩng đầu. Hãy cố giữ bình tĩnh, ra đến cửa, cô nhớ đi về bãi đỗ xe ở góc sân phía tây, anh ấy đợi cô ở đó. Cô hãy nhớ, cô chỉ có hai phút thôi”.
Sơ Vũ gật đầu, Ba Dữ dặn dò xong liền ra ngoài. Sơ Vũ hít một hơi thật sâu, nhanh chóng thay bộ quần áo lao công rồi cúi đầu đẩy xe đi về phía trước. Đoạn hành lang ngắn mà cô có cảm giác như đi tới một ngàn mét. Mỗi khi có người bước ra từ văn phòng hai bên hành lang là Sơ Vũ giật mình thon thót. Khó khăn lắm cô mới đi đến đại sảnh. Lúc này, phòng tổng hợp của đồn cảnh sát ở đại sảnh hết sức bận rộn, tiếng chuông điện thoại, tiếng nói chuyện ầm ĩ. Sơ Vũ đẩy xe thuận theo bờ tường đi ra ngoài, may mà không có ai chú ý đến cô. Trên thực tế, những người cùng tham gia hành động với Văn Lai đêm qua đều là quân nhân. Vì vậy, trừ những người cảnh sát trực đêm đã giao ban về nhà, không ai biết Sơ Vũ là nghi phạm bị tạm giam ở đây.
Sơ Vũ vừa đẩy xe đồ đến cửa ra vào ở đại sảnh, bên trong đột nhiên vọng ra tiếng nổ rất lớn. Tất cả cảnh sát trong đồn sững người một giây. Sau khi họ định thần, văn phòng trở nên hỗn loạn, đám cảnh sát rút súng bên lưng rồi lao vào phía trong, nơi phát ra tiếng nổ.
Sơ Vũ đẩy xe chở đồ sang một bên, chạy thục mạng ra bên ngoài. Sơ Vũ vừa chạy đến khoảng sân rộng trước mặt, mặt đất đột nhiên rung chuyển. Cô quay đầu, thấy bên trong đồn cảnh sát khói bốc mù mịt, không ít người bịt miệng ho khù khụ chạy ra. Lúc này, Sơ Vũ mới hiểu khoảng thời gian hai phút mà Ba Dữ nói đến có nghĩa là gì.
Sơ Vũ không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, cô tiếp tục chạy về phía Tây. Vụ nổ ở đồn