Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quan Hệ Nguy Hiểm

Quan Hệ Nguy Hiểm

Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

lúc quen cô, hắn mới bộc lộ hoàn toàn nhược điểm của mình trước kẻ thù. Đây không phải là Lục Tử Mặc mà tôi biết”.
Sơ Vũ cảm nhận được ý tứ trong lời nói của Văn. Nhưng cô không muốn nghĩ sâu hơn. Phải bình tĩnh mới được, không biết Văn Lai nói với cô những điều này nhằm mục đích gì. Cô không thể dễ dàng tin lời hắn, càng những lúc như thế này càng phải trấn tĩnh.
Văn Lai nói xong, nhìn Sơ Vũ cười thâm hiểm. Tuy đã động viên bản thân, nhưng suy nghĩ của cô dưới sự dẫn dắt Văn Lai đi theo một hướng cô chưa từng nghĩ tới.
Đầu óc Sơ Vũ hỗn loạn, cô nhớ lại một số chuyện cô đã coi nhẹ và quên đi. Những chuyện này vốn là thắt nút chưa được tháo gỡ trong lòng cô. Giờ đây dưới những lời lẽ khiêu khích của Văn Lai, những thắt nút này dần dần hiện rõ, khiến cô khó chịu.
Chuyện đầu tiên xuất hiện trong đầu là cái chết của Tae.
Lục Tử Mặc chưa bao giờ phủ nhận cái chết của Tae không liên quan đến anh. Nhưng anh cũng không giải thích thêm. Lúc đó, Lục Tử Mặc để lại ấn tượng gì với cô?
Đúng rồi, kẻ máu lạnh đáng sợ.
Trên thực tế, cô không chỉ một lần có cảm giác tương tự về anh. Đáng sợ nhất là cái đêm mưa gió ở Chiang Rai, Lục Tử Mặc siết cổ tên sát thủ trong vườn hoa. Lúc đó do tình cảnh cấp bách, Sơ Vũ còn mơ hồ. Bây giờ cô nhận thức rõ, rốt cuộc cô sợ hãi điều gì.
Điều khiến cô sợ hãi chính là bản thân Lục Tử Mặc, một con người tàn nhẫn mà cô không thể nào hiểu nổi.
Nhớ lại lúc cô đi đảo Phuket du dịch, cô có báo cho ai biết đâu. Vậy tại sao cô lại bị truy sát? tại sao Lục Tử Mặc lại xuất hiện kịp thời để cứu cô?
Còn nữa, lúc cô bị Lục Tử Mặc giam giữ ở Hàng Châu, kẻ đến truy sát là ai? Hôm đó nhờ có sự giúp đỡ của Ba Dữ, cô và Lục Tử Mặc mới thoát thân từ trên sân thượng.
Nếu đúng như lời Văn Lai, tàn nhẫn máu lạnh mới là con người thực của anh, thì tại sao anh lại hết lần này đến lần khác xông pha vào chốn hiểm nguy để cứu cô?
Còn những kẻ muốn lấy mạng cô là vì nguyên nhân gì?
Nếu không xuất hiện những kẻ được gọi là “sát thủ” đó, không có chuyện anh bất tất cả để cứu cô, liệu trái tim cô có dần dần hướng về phía anh? liệu cô có cam tâm tình nguyện làm tất cả vì anh?
Đầu óc Sơ Vũ bị hỗn loạn bởi những ý nghĩ đến như phong ba bão táp.
Sơ Vũ nhớ lại phản ứng của Lục Tử Mặc khi bị Renault uy hiếp trên vùng biển quốc tế. Thậm chí khi cô bị họng súng đen ngòm chĩa vào ngực, anh cũng chẳng thèm chớp mắt một cái.
“Nhược điểm của tôi mà anh nhìn thấy, chính là nhược điểm tôi muốn cho anh thấy”.
Câu nói của Lục Tử Mặc lúc giết chết Renault phảng phất bên tai, nhưng bây giờ nó mang hàm nghĩa khác.
Đây có phải là bản chất thật sự của anh?
Nếu ngay từ đầu cô đã nằm trong kế hoạch của anh, thì có nghĩa đối với anh, cô chỉ là một con cờ mà thôi?
Vì vậy anh mới đóng cửa thế giới nội tâm không cho cô tiến vào.
Vì vậy anh mới chẳng thèm quan tâm việc cô đi hay ở?
Sơ Vũ càng nghĩ càng thấy trong lòng lạnh toát. Toàn thân cô bất giác run rẩy, khó khăn lắm mới giữ sắc mặt khỏi tái mét.
Sơ Vũ miễn cưỡng gạt bỏ những suy nghĩ đáng sợ trong đầu, cô nhướng mắt nhìn Văn Lai, bắt gặp ánh mắt châm biếm và thương hại của hắn. Ánh mắt dường như muốn nói với Sơ Vũ, bây giờ cô mới hiểu ra, liệu có phải muộn rồi không?
Có một tiếng động từ nơi xa thu hút sự chú ý của Văn Lai. Hắn lướt đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nở nụ cười lạnh lùng “Đến nhanh thật đấy”.
Đã biết đoàn xe quân đội chỉ là mồi nhử, tất nhiên Lục Tử Mặc và Ba Dữ cũng chỉ có những động thái giả vờ chứ không cần dính đến đối phương quá lâu, nhanh chóng thoát thân mới là quan trọng nhất. Vì vậy, Lục Tử Mặc quay về ngay cũng điều dễ hiểu. Văn Lai rút súng, nhẹ nhàng kéo chốt an toàn rồi đi về phía đằng sau Sơ Vũ, dùng thân cô để yểm hộ. Văn Lai thì thầm vào tai Sơ Vũ: “Đừng để chúng nhìn ra có điều gì bất ổn, hãy gọi Lục Tử Mặc vào nhà đi”.
Sơ Vũ cắn chặt môi, trong lòng vô cùng khẩn trương. Bên ngoài vọng đến tiếng tắt máy và tiếng mở cửa xe. Lục Tử Mặc và Ba Dữ xuống xe nhưng không đi ngay về phía ngôi nhà mà nấp mình sau chiếc xe. Hai người đàn ông mai phục ở tầng trên không có cơ hội hạ sát họ. Chỉ cần một tia nghi ngờ cũng sẽ dấu mình đã trở thành thiên tính của Lục Tử Mặc.
Hai người đàn ông trên tầng nhìn Văn Lai lắc đầu, biểu thị Lục Tử Mặc không nằm trong tầm ngắm. Văn Lai gí sát khẩu súng vào đầu Sơ Vũ, cất giọng lạnh lùng: “Bảo Lục Tử Mặc vào đây đi. Người đàn ông như vậy đáng để cô yêu sao? Cô vì hắn dâng cả mạng sống của mình. Kết quả thì sao? Cô chỉ là một phần trong kế hoạch của hắn. Đến nước này rồi cô vẫn định bảo vệ hắn sao?
Sơ Vũ vẫn cắn chặt môi, không nói một lời nào. Đột nhiên, chiếc điện thoại di động của Sơ Vũ bị Văn Lai tịch thu đổ chuông. Tiếng chuông bất ngờ vang lên trong căn phòng yên lặng khiến những người có mặt không khỏi giật mình.
Văn Lai nhìn chiếc điện thoại di động bị ném vào một bên, màn hình sáng nhấp nha nhấp nháy. Cũng giống như lúc phát tiếng chuông, điện thoại đột nhiên không còn tín hiệu gọi đến, trong phòng khôi phục bầu không khí yên tĩnh chết chóc.