Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.
u với người phía sau. Người đàn ông phía sau tiếp tục lên đập nước tạo thành điểm giúp đứng vững theo cách của Lục Tử Mặc. Một con cầu một người được hình thành trong chốc lát.
Lục Tử Mặc vẫy tay với những người đằng sau, từng người từng người bước qua đập nước. Cuối cùng chỉ còn lại Naka và Sơ Vũ. Naka nhìn Lục Tử Mặc, đẩy Sơ Vũ về phía anh: “Cô đi trước đi”.
Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng, cô nắm chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc. Anh lạnh lùng vô cảm giơ tay về phía cô. Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Sơ Vũ ướt đẫm mồ hôi, tim cô đập thình thịch. Sơ Vũ từ từ đặt tay mình vào tay Lục Tử Mặc.
Anh nắm chặt tay cô, chặt đến mức cô đau nhức. Sơ Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, dẫm một chân lên đập nước. Nước lạnh buốt và trơn ướt khiến cô không thể giữ vững bản thân. Đúng lúc này, Lục Tử Mặc kéo mạnh Sơ Vũ vào lòng, ôm cô nhảy về phía thác nước.
Trong chốc lát, Sơ Vũ không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh tối sầm, người cô rơi mãi rơi mãi xuống đáy, bên tai chỉ có tiếng ù ù. Nhưng tình huống này chỉ diễn ra trong hai giây. Cả người cô bị một lực kéo lên trên mặt nước.
Dòng nước lạnh từ bốn phương tám hướng xô tới, tạo thành một lực đẩy cực lớn, đẩy người Sơ Vũ trôi đi rất nhanh. Lục Tử Mặc lập tức buông Sơ Vũ, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay cô. Sức nước nhanh chóng đưa họ rời khỏi nơi họ vừa rơi xuống. Cảm giác tức ngực qua đi, chân tay họ cũng linh hoạt hơn. Sơ Vũ cố bơi về phía bờ theo Lục Tử Mặc.
Lúc nhìn lại, họ mới phát hiện thác nước đã cách họ khá xa. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ không dừng lại nghỉ ngơi, cũng không vội lên bờ. Họ tiếp tục bơi thuận theo dòng nước, đến lúc nước chảy chậm lại, Lục Tử Mặc mới kéo Sơ Vũ lên bờ.
Hai người tốn khá nhiều sức lực nên vừa lên bờ, họ nằm phủ phục xuống đất. Sơ Vũ mệt mỏi lật người, nhìn lên trời cao. Bầu trời trong vắt không có một gợn mây, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán lá lên thân thể cô.
Một thứ mềm mềm ấm ấm chà nhẹ lên má cô, Sơ Vũ quay đầu đón nụ hôn cấp thiết của Lục Tử Mặc. Anh ôm chặt người cô, đè cô xuống bên dưới, hôn cô một cách cuồng bạo. Sơ Vũ ngoan ngoãn đáp trả nụ hôn của anh. Một lúc sau, Lục Tử Mặc mới lưu luyến rời khỏi đôi môi Sơ Vũ.
“Em có bị thương không?”
Ngón tay thô ráp của Lục Tử Mặc vuốt nhẹ lên trán Sơ Vũ. Cô lắc đầu. Lục Tử Mặc đứng dậy, kéo Sơ Vũ đứng lên theo: “Chúng ta phải tiếp tục đi. Bọn họ cách chúng ta không xa lắm, rất dễ đuổi kịp chúng ta”.
Sơ Vũ gật đầu, cắn răng đứng dậy. Cô cảm thấy cơ bắp trên toàn thân cô đang biểu tình. Thế nhưng Sơ Vũ biết, cô buộc phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Hai người toàn thân ướt đẫm lảo đảo đi vào khu rừng rậm. Ở trong rừng, nếu không có sự trợ giúp của chó săn, đám Naka rất khó có thể đuổi theo họ. Hơn nữa, Naka cũng không ngu ngốc đến mức đi tìm kiếm họ ở một nơi hắn không thông thuộc.
Dù vậy, cũng không có nghĩa Lục Tử Mặc và Sơ Vũ hoàn toàn thoát khỏi Naka.
Sơ Vũ cố đè nén nỗi lo, đi theo Lục Tử Mặc. Hai người tiến vào rừng sâu. Nhưng Lục Tử Mặc không đưa cô đi quá lâu. Một lúc sau, anh tìm một cây cổ thụ lớn, giật ít dây leo rồi đỡ Sơ Vũ trèo lên cây.
Cành cây cổ thụ trong rừng còn lớn hơn thân người. Sơ Vũ dưới sự trợ giúp của Lục Tử Mặc cố leo lên cao. Đến một cành ba chạc, anh và cô ngồi xuống. Sau đó, Lục Tử Mặc dùng những sợi dây leo mềm buộc người họ vào thân cây để giữ cố định.
Cuối cùng, hai người cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái. Lục Tử Mặc nghe ngóng xung quanh một cách cảnh giác. Ngoài tiếng chim kêu, bốn hướng không thấy có tiếng người nói chuyện. Trời lại ập tối rất nhanh.
Cả một ngày nơm nớp lo sợ, giờ đây Sơ Vũ có thể yên tâm nghỉ ngơi bên cạnh Lục Tử Mặc. Anh cởi áo ướt trên người anh và người cô, vắt lên cành cây bên cạnh để hong khô. Hai người dính chặt vào nhau để giữ hơi ấm. Trước khi cởi áo, Lục Tử Mặc lấy từ trong người một cái túi nylon nhỏ được ngụy trang khéo léo. Trong túi có một khẩu súng, băng đạn, bật lửa, di động và thẻ điện thoại.
Lục Tử Mặc một tay ôm Sơ Vũ, một tay bày những thứ trong túi. Họ đang ở trên cao nên không dám mạo hiểm bật di động, Ánh sáng trên màn hình máy điện thoại có thể khiến họ gặp nguy hiểm. Con người lúc ở trong bóng tối thường hy vọng xuất hiện đốm sáng để có thể về mặt tâm lý tạo ra sự tự tin, nhưng không biết thắp ánh sáng trong bóng đêm dễ khiến bản thân bị lộ dưới tầm ngắm của đối phương.
Sơ Vũ dựa người vào Lục Tử Mặc, từ từ chìm vào giấc ngủ mệt mỏi. Lúc cô tỉnh giấc, trời đã tờ mờ sáng. Bên tai cô thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót líu lo.
Lục Tử Mặc ôm chặt lấy cô không để một khe hở nào. Dù vậy, đêm ở trong rừng vẫn khá lạnh. Sơ Vũ giơ tay với lấy chiếc áo đã gần khô khoác lên người mình. Động tác này của Sơ Vũ đánh thức Lục Tử Mặc, anh lập tức mở to mắt nhìn cô.
Dù Lục Tử Mặc có mệt mỏi và buồn ngủ đến mấy, lần nào Sơ Vũ tỉnh giấc trong lòng anh, chỉ cần cô hơi cử động nhẹ là anh biết ngay. Người đàn ông này đúng là lúc nào cũng ở trạng thái cảnh giác cao độ. Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn Sơ Vũ, hôn lên trán cô: “Chào buổi sá