Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

hay không? Nhanh đứng lên hết cho tôi, đi thôi!"
Nói đến lại thấy buồn cười, một đám đàn ông ở đây đều xuất thân là người có tài nhất phương(một nơi) hoặc là bá chủ của một phương, thế mà ở trước mặt của Mạc Yên, một đám chỉ có thể sờ mũi nghe lời.
Thái hậu lên tiếng rồi, bọn họ đâu dám không nghe, một đám nhanh chóng chỉnh đốn lại tâm tình bốc hoả của mình, tạm biệt Lam phu nhân và Lam Thiên Long, đi ra khỏi Tộc Nạp Tây huyền bí này.
Vẫn là Đoàn Kiều Thành phụ trách đưa tiễn bọn họ, lên máy bay trước, Nam Bá Đông và Đoàn Kiều Thành nói chuyện riêng một hồi. Mạc Yên không biết Nam Bá Đông và Đoàn Kiều Thành nói cái gì, nhưng cuối cùng cô cũng cảm giác được ánh mắt Đoàn Kiều Thành nhìn cô càng ngày càng nóng bỏng, làm cho cô cảm giác cả người không được tự nhiên.
Nhưng Đoàn Kiều Thành không có nói những lời đường đột với cô, ngược lại anh lại quanh minh chính đại cười nói, "Yên nhi, có thời gian thì đến Nam Cương chơi, anh nhất định sẽ dẫn em đi chơi nhiều chỗ. Nếu như anh có cơ hội tới thủ đô hoặc là qua Luân Đôn, thì chắc em sẽ tiếp đãi anh chứ?"
Mạc Yên mỉm cười gật đầu, "Anh Đoàn, nếu như em đã kêu anh một tiếng anh thì nếu anh đến, đứa em gái này tự nhiên cũng nên trở thành chủ nhà, chúng ta cũng đừng nên nói mấy lời khách khí này có được không?"
Nhìn thái độ tự nhiên và bình tĩnh của Mạc Yên, Đoàn Kiều Thành cũng cười, đáy mắt hiện lên một tia không muốn, "Được! Có cơ hội anh sẽ tới quấy rầy!"
"Gặp lại sau!"
Mạc Yên vươn tay cho anh một cái ôm cuối cùng, rồi giúp đẩy xe lăn của Nam Bá Đông, xoay người bước lên máy bay.
Tần Thiên Nham vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt, ở một bên nghe Mạc Yên nói chuyện, với anh mà nói Mạc Yên như vậy rất xa lạ, cô làm cho anh thấy được một mặt khác của Mạc Yên, là một mặt đã trưởng thành. Cô như vậy có một loại phong thái và trầm ổn như có thể nắm trong tay toàn đại cục. Cho dù cười tươi như hoa, nhưng lại rất tao nhã mê người.
Yên nhi của anh thật sự đã trưởng thành rồi! Không còn như năm đó làm cho anh có cảm giác có thể nắm ở trong lòng bàn tay.
Cô của hiện tại làm cho anh cảm thấy rất sợ hãi, làm cho anh bất an, làm cho anh có một loại sợ rằng bất cứ lúc nào cô cũng có thể bay đi không bao giờ trở lại.
Nhưng mặc kệ anh phải đối mặt bao nhiêu ngăn trở và đã kích trên con đường phía trước, và bao nhiêu thử thách và dạy dỗ của cô, anh vẫn sẽ kiên định không tuột xuống mà tiến lên phía trước, không ôm được người đẹp là cô về nhà thì tuyệt sẽ không bỏ qua.
Mấy giờ bay trên không nói dài không dài nói ngắn không ngắn, khi Tần Thiên Nham đạp chân trên lãnh thổ của thủ đô, thì lúc này anh mới cảm thấy yên tâm.
Không thể không nói, ở địa phương núi cao hoàng đế ở xa kia của Nam Cương, anh có năng lực, bất quá cũng có thể làm rồng mạnh ép chết đầu rắn địa phương kia của Đoàn Kiều Thành.
Nhưng ở trên đất của thủ đô này, thế lực của anh mới có thể dùng hiệu quả nhất.
Tất nhiên Mạc Yên sẽ đi cùng Nam Bá Đông và Nam Tinh trở về phủ vương gia, Đường Thạch và Bạch Lãng cũng đi theo.
Tần Thiên Nham vẫn như cũ nguỵ trang trên danh nghĩa làm vệ sĩ, canh giữ ở trước cửa vương phủ nhỏ này, như là báo săn đang chờ đợi con mồi, bất cứ lúc nào cũng có thể ra chiêu.
Tuy biết ngày giờ của Nam Bá Đông không còn nhiều, nhưng nói Tần Thiên Nham không giận đó chính là giả.
Bất luận một người đàn ông nào, chỉ cần là người phụ nữ mà anh ta cực yêu thương, thì sẽ hi vọng người đó ở bên cạnh mình, mà sẽ không phải ở bên cạnh một người đàn ông khác, làm cho mình chịu đựng đủ loại hành hạ, đủ loại thống khổ, nhưng không có biện pháp nói ra.
Mà thái độ của Mạc Yên đối với Tần Thiên Nham trong lúc này là phòng tránh và lo sợ còn không kịp, thì tự nhiên sẽ cố gắng không ra khỏi cửa, để tránh anh lại như lần trước, thừa cơ bắt cô trở về nhà trọ, rồi mạnh mẹ theo cô ân ái.
Cứ như vậy trong lúc đó bọn họ một người chờ một người tránh, lại trôi qua thêm một tháng nữa.
Mạc Yên lại hoảng sợ phát hiện, kinh nguyệt của cô đến chậm!
Mặc dù còn chưa xác định, nhưng lòng cô lại thấy hoảng sợ không ngớt, giữa nỗi lo sợ cô còn cảm giác có một tai mừng rỡ mơ hồ.
Cô đã từng khát vọng muốn có một đứa bé như vậy, có phải bây giờ ước nguyện muốn làm mẹ của cô sẽ được hoàn thành hay không?






Mạc Yên lén lút để Mẫn Lạp kiểm tra cho cô.
"Mạc Yên, chúc mừng em, em sắp làm mẹ!"
Khi Mẫn Lạp nói tin tức đã được xác định này cho Mạc Yên, Mạc Yên kích động đến mức ôm lấy Mẫn Lạp, nước mắt đầy mặt, "Mẫn Lạp, cảm ơn anh, cảm ơn, anh không biết chứ em đã nhiều lần nghĩ muốn có một đứa trẻ như thế này!"
Mạc Yên cảm thấy nhất định là ông trời thương hại cô, lúc cô nhất định phải kiên cường đối mặt với một tính mạng sắp mất, thì lại đưa cho cô một sinh mạng sống, cô thật sự rất cảm ơn!
Ngay cả Tần Thiên Nham là người cho tinh trùng, cô cũng thật lòng cảm ơn anh. Khi nhớ tới tên này, hận hình như cũng không còn nồng đậm.
Mặc kệ nói như thế nào, Luân Đôn cũng là địa bàng của Nam Bác Thao và Nam


Lamborghini Huracán LP 610-4 t