Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
ày hôm đó, Mạc Yên tìm Nam Bá Đông và cùng anh trao đổi giao dịch, về phần bọn họ đã nói gì, thì chỉ có bọn họ mới biết.
Nhưng mà xế chiều hôm đó, Mạc Yên liền dẫn Nam Tinh lên một chiếc máy bay trực thăng rồi biến mất. Ngoại trừ Nam Bá Đông, không có ai biết tung tích của bọn họ.
Nam Bá Đông cố ý bảo vệ và bày mưu kế, nên bất kể Tần Thiên Nham có tra tìm như thế nào, thì anh cũng chỉ lấy được tin tức Mạc Yên đã chết và xác đã bị thiêu rồi.
Ở Tam Giác Vàng ngây người suốt nửa năm, cuối cùng Tần Thiên Nham cũng tuyệt vọng.
Mạc Yên đã chết, anh sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Mang theo một thân bi thương, Tần Thiên Nham từng bước đi lên tới đỉnh núi cao nhất ở Tam Giác Vàng, gào lớn, "Yên nhi, anh đến cùng em!" liền tung người nhảy xuống!
Giọng nói bi tráng muốn chết và mang theo một tia giải thoát, bay lượn ở trong sơn cốc thật lâu...
Tin tức vừa truyền đến, Nam Bá Đông câu môi khẽ cười, người phụ nữ nhỏ bé này quả nhiên liệu sự như thần, nhưng cũng làm cho anh hiểu người phụ nữ nhỏ bé này rất nhẫn tâm và lạnh lùng.
Ngàn vạn lần đừng tổn thương và chọc cô, nếu không hậu quả cũng không phải ai cũng có thể thừa nhận được.
Thời gian như ngựa trắng chạy nhanh qua.
Trong nháy mắt mà đã hai năm trôi qua.
Nam Bá Đông nhìn theo hướng kia, ở trong lòng lại nhẹ nhàng hỏi, Yên nhi đã hai năm không gặp, không biết em có thay đổi hay không? Em nói em sẽ sống mạnh mẽ và thật tốt, thì anh sẽ buông tay cho em tự do bay đi! Hiện tại ngày quay về đã đến, hi vọng...em đừng làm anh thất vọng!
Trên Thái Bình Dương mênh mông vô bờ, có một hòn đảo nhỏ không hề có mặt trên bản đồ. Phong cảnh nơi đó xinh đẹp, ánh nắng tươi sáng, cảnh sắc thiên nhiên nguyên thủy, và toà nhà lầu hiện đại hoà làm một thể với thiết bị cao cấp, trở thành một thế lực thần bí ở nơi đó.
Thời tiết tốt đẹp của một ngày đầu thu .
Ánh chiều tà nhẹ chiếu lên bờ cát, chiếu rọi xuống mặt biển xanh thẫm, tạo thành một đường ba ánh sáng của ánh trời hồng xinh đẹp, rơi vào ngày cuối cùng sáng lạng và tốt đẹp .
Trên đá ngầm, có một người phụ nữ ngồi yên lặng với mái tóc dài đến thắt lưng.
Cô cứ ngồi lẳng lặng ở nơi đó, một người cô đơn như đã ngăn cách với bốn phía của thế giới. Nhưng phong cách tự nhiên lộ ra sự độc lập, làm cho người ta liếc mắt một cái đã nhớ tới cô.
Nhưng Nam Bá Đông đã tìm anh trong nửa năm, đã sớm không còn kiên nhẫn, trực tiếp hạ lệnh, "Trói lại! Ném tới đảo đi!"
Lúc đó, sau khi tỉnh dậy, Độc Cô Thiên Nhai mới phát hiện mình đang ở trên một hòn đảo nhỏ, thì giận đến mức dậm chân. Ở trên đảo làm ầm ĩ một chút, nhưng khổ nổi lại không có thuyền bè, cũng không có phi cơ, anh hoàn toàn không có cơ hội thoát đi hòn đảo này, chỉ có thể tạm thời chịu đựng.
Anh ở trong lòng âm thầm cười lạnh, những người này thật sự nghĩ chỉ cần trói anh tới nơi này là họ có thể đạt được mục đích sao? Vậy bọn họ cũng đã coi thường anh quá rồi .
Anh, Độc Cô Thiên Nhai, cũng không phải người dễ chọc!
Chỉ cần anh không muốn, ai cũng không thể bắt anh làm. Thật sự muốn chọc tới anh, anh sẽ phát tán ra một loại độc ở trên đảo này, làm tất cả bọn họ bị độc chết. Nếu như bị bọn họ khi dễ, anh cứ nhịn như vậy, thì quá làm nhục tên quỷ y của anh rồi.
Nhịn xuống buồn bực, Độc Cô Thiên Nhai đi tới bãi biển mê người để giải sầu, muốn phóng hết tất cả buồn bực và kìm nén trong nội tâm vì đã bị người mạnh mẽ bắt cóc.
Đúng lúc này, anh nhìn thấy Mạc Yên đang ngồi trên tảng đá ngầm.
Áo trắng tóc đen, theo gió nhẹ bay, bóng lưng tinh tế xinh đẹp như vậy, nhưng lại lộ ra nhiều vẻ cô tịch và cô đơn. Chẳng qua nhìn thấy bóng lưng cô, làm lòng anh không khỏi sinh ra một cổ thương tiếc.
Người phụ nữ này là ai ?
Trong đầu anh loé lên một ý nghĩ, bước chân cũng nhẹ bước về phía cô.
Độc Cô Thiên Nhai đứng ở một bên mặt của Mạc Yên, ánh mắt đầu tiên của anh nhìn thấy một nửa má phải của Mạc Yên xinh đẹp không tỳ vết. Trong lúc anh âm thầm khen ngợi một người làm sao có thể xinh đẹp tuyệt mỹ như vậy, thì Mạc Yên chợt quay đầu nhìn về phía anh.
Nhìn thấy má trái của Mạc Yên có hai vết dao chồng chéo lên nhau, Độc Cô Thiên Nhai ngẩn cả người. Nhưng anh cũng không có như người bình thường giật mình hoặc là thét chói tai, mà chỉ dùng cặp mắt hoa đào giàu tình cảm tràn đầy thương tiếc nhìn cô. Coi như là đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ bị phá hư, lầm bầm nói, "Thật đáng tiếc, quá đáng tiếc!"
Bản tính Độc Cô Thiên Nhai thích đẹp, anh yêu tất cả những thứ xinh đẹp, tự nhiên quan điểm cũng bắt bẻ đến cùng.
Như toàn thân Mạc Yên lộ ra một cổ thanh thuần mang theo một tia lãnh diễm, ngũ quan trên người lại xinh đẹp khéo léo như vậy, đây chính là lần đầu tiên anh tự nhiên có hảo cảm với một người.
Sau đó, anh không nói gì mà ngồi bên cạnh của Mạc Yên, bắt đầu cố gắng kheo khoang về y thuật thần kỳ của anh tới Mạc Yên. Nói anh có thể chửa khỏi hoàn toàn vết thương trên mặt cô, làm cho cô khôi phục lại bộ dáng xinh đẹp, thậm chí chỉ cần cô