Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

bỗng nhiên bị một tràng tiếng còi. Ở đây là đại viện quân nhân, tuy cũng sẽ nghe được tiếng còi nhưng cũng sẽ không rõ ràng như vậy, âm thanh kia vẫn không ngừng ở bên tai cô réo rắt. Thanh Ninh lật người, kéo chăn đắp lút đỉnh đầu để tránh đi âm thanh kia, trong lúc cô mơ mơ màng màng còn muốn ngủ, chăn đột nhiên không cánh mà bay, tiếng còi lần nữa rõ ràng.
Cô ôm đầu phiền não mở mắt ra, trên người bởi vì không có chăn cảm thấy lành lạnh, khuôn mặt phía trước dần rõ ràng, cô vẫn còn chưa hồi hồn.
"Rời giường, em còn 5 phút."
Mục Lương Hòa thấy cô tỉnh thì nhả cái còi ra cầm ở trong tay, lại nhìn đồng hồ "Còn có bốn phút năm mươi hai giây."
Thanh Ninh khừ khừ mò dậy, bởi vì đêm qua điên cuồng, giờ phút này cái eo loáng thoáng đau, vẫn còn chưa ý thức được hoàn cảnh hiện tại: "Em muốn ngủ, anh ra ngoài đi." Vừa muốn khom lưng kéo chăn trên đất thì bị anh giữ lại.
"Huấn luyện sáng nay em phải tham gia, còn bốn phút ba mươi giây."
Mục Lương Hòa lấy một bồ đồ thể thao trong hộc tủ đặt trên giường, "Mặc vào đi theo anh."
Ngủ không ngon vốn đã tức giận, cộng thêm Mục Lương Hòa mang nét mặt ra lệnh trưng ra, trong lòng chống đối càng mãnh liệt, cầm lấy gối đầu che mặt ngủ tiếp, Mục Lương Hòa đứng ở trước giường, xoa bóp huyệt Thái Dương, hết sức tỉnh táo tự nói với mình, đây là vợ không phải lính nhưng vẫn dằn lòng huấn luyện.
Mới nằm xuống lại bị Mục Lương Hòa dựng dậy, đã lâu rồi không phải dậy sớm như thế, cô vô cùng bất đắc dĩ hít khí lạnh đi theo anh xuống lầu, một trước một sau đi ra sân huấn luyện của đại viện.
Lúc này mặt trời vẫn chưa lên hẳn, sương mù hãy còn rất dày, phía đông mới chỉ le lói vài tia sáng, Thanh Ninh đưa mắt nhìn khắp nơi một lượt, lại quay sang nhìn Mục Lương Hòa một thân đen ngòm giờ phút này đang tinh thần sáng láng đứng trên đường chạy, miệng ngậm cái còi, mặt lạnh mà nghiêm. Trong lòng thoáng động, chẳng lẽ anh thật muốn mang cô ra huấn luyện, nhưng mình là vợ thủ trưởng cơ mà !@#$%$@
"Khởi động làm nóng người trước để lát chạy bộ tránh bị thương."
Thanh Ninh nghe tai trái ra tai phải, biếng nhác làm theo động tác của anh, không có một động tác nào ra hồn, lúc ép chân lại thấy dây giày buộc không đẹp mắt thế là lại thong dong ngồi xuống buộc dây giày.
"Không tin em có thể thắt được ra đóa hoa đâu ."
Mục Lương Hòa đã khởi động xong, thân hình cao lớn đứng ở trước mặt cô, mặt không biểu tình nhìn Thanh Ninh buộc dây giày rốt cuộc không nhịn được giáo huấn. Thanh Ninh cũng không để mấy lời anh nói trong lòng, thầm oán Mục Lương Hòa hôm nay chắc là uống lộn thuốc.
"Em chạy đi, hôm nay cứ chạy 5 vòng cho quen đã."
Thanh Ninh đang hớn hở xem mặt trời mọc phía đông, bên tai nghe được Mục Lương Hòa kêu chạy 5 vòng, nhìn cái sân này một vòng đường chạy cũng phải 400m, 5 vòng tức là 2000m. Ngày xưa đi học chỉ phải chạy 800m cô đã muốn chết rồi, trực tiếp tê liệt ngã xuống sân thể dục huống chi là bây giờ 2000m, có thể đoán được dưới sự giám sát độc ác của Mục Lương Hòa sẽ cỡ nào bi thảm.
"Bắt đầu."
Tiếng còi huýt lên, cô miễn cưỡng chạy, vì giảm bớt cự ly Thanh Ninh chạy vòng trong, Mục Lương Hòa đồng thời theo sát sau lưng cô cứ thế chạy hết một vòng.
"Tiếp tục, thử gia tăng tốc độ."
Trời mới biết cô chạy được thế là tốt lắm rồi, không để ý tới anh tiếp tục duy trì tốc độ chạy về phía trước. Sáng sớm trên sân tập cũng có không ít người tập thể dục, nhưng đa phần đều là đàn ông mặc ba lỗ để lộ cơ bắp trong không khí, nhìn xung quanh cũng chỉ có mình cô là con gái, thật là tức mà.
"Thủ trưởng, anh là đang áp dụng ngược đãi tinh thần và thân thể vợ, muốn lên tòa án quân sự." Thanh Ninh hướng về phía Mục Lương Hòa kêu, anh vẫn vẻ mặt bình thường thả cái còi trong miệng xuống.
"Nếu còn có hơi sức nói chuyện, không bằng chạy thêm một vòng."
"Anh thật khốn kiếp."
Cô siết chặt quả đấm hồng hộc hồng hộc chạy, được đến vòng thứ ba thì bắt dầu khó thở, bước chân như đổ chì di động khó khăn.
"Điều chỉnh hô hấp và nhịp chân."
Thanh Ninh nghe vậy bước chậm lại, cũng không biết điều chỉnh có chính xác hay không, dù sao cảm thấy hơi thư thái một chút, cắn răng lại chạy được 4 vòng trong khi Mục Lương Hòa thủy chung theo sát phía sau.
Lần nữa quay đầu, mang theo giọng mũi: "Thủ trưởng, em sắp bị anh ……luyện hỏng rồi !@#$%$@"
"Còn 1 vòng, không được phân tâm, nhìn phía trước."
Thanh Ninh không nghe, đầu đầy mồ hôi, định xoay người chạy chậm lại cùng anh cò kè mặc cả.
"Cẩn thận dưới chân."
Mục Lương Hòa mắt tinh nhìn thấy tảng đá dưới chân, muốn nhắc nhở đã không kịp, cô một bước đạp lên, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất, mắt cá chân một hồi đau rát.






"Để anh xem."
Mục Lương Hòa bàn tay lưu loát vén ống quần, nắn bóp xương mắt cá chân, may không bị gãy, xoa xoa rồi đỡ cô lên "Đi thử xem nào ."
"Đau, nhất định là gãy rồi, đều do thủ trưởng anh làm hại." Thanh Ninh làm bộ đáng thương dựa trên vai anh, một tay nắm chặt ống tay áo, tay khác chộp vào b