Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
ên hông anh, cả người như muốn đu vào anh, Mục Lương Hòa thầm thở dài, mắt liếc nhìn cái miệng bla bla của cô mà cong khóe môi.
"Còn không buông tay, muốn anh vác về."
Hai bên thì thầm giằng co, Thanh Ninh mặc dù không vui nhưng cũng không muốn bị vác về, Mục Lương Hòa bước lên trước ngồi xổm xuống hướng cô kêu: "Còn chưa lên."
Trần Minh lái xe, hai người bọn họ ngồi ở phía sau, Mục Lương Hòa như cũ là một thân quân trang thẳng thớm, thỉnh thoảng cúi xem đồng hồ đeo tay, đôi tay khẽ nắm quyền đặt trên đầu gối. Thanh Ninh hôm nay mặc một cái quần dài màu vàng nhạt, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng, chân đi đôi guốc 3 tấc, đeo túi xách sáng màu, thủ trưởng lần đầu nhìn thấy lối ăn vận của cô thì mắt sáng lên một chút, rất mau lại tối xuống ra chiều không vui.
Chỉ là Thanh Ninh rất hài lòng với phong cách ăn vận này, xe tới công ty, cô hướng Mục Lương Hòa dí dỏm làm một cái chào quân đội rồi thản nhiên xuống xe, sửa sang lại váy áo đi vào đại sảnh.
Trần Minh chưa khởi động xe, Mục Lương Hòa hạ cửa sổ xe xuống nhìn bóng lưng xinh đẹp dần dần đi xa, đè huyệt Thái Dương, mở miệng: "Đã tra ra người kia chưa?"
"Tài liệu đã đưa đến."
"Đi thôi."
. . . . . . . . . . . .
Trước khi Mục Lương Hòa nhập ngũ cũng cùng với đám bạn trong đại viện quấn quýt, sau đó vì lớn tuổi cộng thêm người lớn trong nhà tạo áp lực nên cũng không cần phải dựa vào sức lực bản thân xông xáo. Lúc anh mới được nhập ngũ như nguyện vọng, có mấy người anh em thân thiết nói trong bộ đội đều là hòa thượng chẳng có gì hay mà chơi, bạn bè thân thiết thì hầu như đều theo nghiệp kinh doanh hoặc là vào mấy cơ quan hành chính. Lúc rảnh rỗi tụ họp cũng không đề cập đến công việc cụ thể của nhau, hôm nay vừa đúng dịp sinh nhật Tôn Nhị thật là một cơ hội tụ tập tốt.
Mục Lương Hòa là người cuối cùng trình diện, nhận được tin nhắn của Trần Minh đã đón vợ anh về nhà, anh mới đẩy cửa phòng tiến vào.
"Đại Mục tới trễ, phạt rượu." Tôn Nhị nhân vật chính ngày hôm nay lên tiếng, nhất thời mọi người có mặt đều nhao nhao lên, Mục Lương Hòa không từ chối được bưng từng ly từng ly uống cạn, tuy rượu không tính là mạnh nhưng uống nhiều thì cũng nên chuyện.
Tôn Nhị mắt thấy Mục Lương Hòa uống cũng kha khá mới chịu buông tha, mặc dù biết những chuyện này không thể làm khó anh nhưng dù sao Mục Lương Hòa cũng là đàn anh.
"Sinh nhật anh em mà sao không đưa chị dâu đến?"
Tôn Nhị biết Mục Lương Hòa kết hôn, đúng hơn là 3 năm trước khi hai người vừa đi đăng ký xong, nửa đêm hôm đó Mục Lương Hòa ngủ không được nên hai người cùng đến nhà Tôn Nhị uống hết 2 chai Nhị Oa Đầu say mèm đến nỗi ngủ quên luôn trên sân thượng nhà anh, hôm sau tỉnh lại phải vào bệnh viện vì bị cảm.
"Cậu cũng không phải không biết tính tình cô ấy."
"Vẫn chưa dạy dỗ được, tôi nói này Đại Mục, dạy dỗ đàn bà là một bộ môn yêu cầu học vấn cao sâu đấy không phải cứ như cậu quát nạt huấn luyện lính của cậu đâu." Tôn Nhị thật không ngờ bọn họ cách xa 3 năm vẫn còn có thể dây dưa cùng một chỗ. Trong mắt Tôn Nhị hắn, Tạ Thanh Ninh chính là một cô gái ưa xù lông nhím, tính tình đại tiểu thư điêu ngoa không thèm để ý đến ai, lúc khó chịu thì thì trút hết lên kẻ khác, vui vẻ thì lại quấn lấy, lần nào cũng là bộ dạng như vậy không đổi. Mục Lương Hòa nhặt được cục bảo bối này rất tự đắc, nâng niu trong tay sợ hỏng, lại còn không dám để cho cô ấy biết mình đã vì cô mà nín nhịn như con cháu.
"Cậu gặp cô ấy rồi?"
"Cậu không phải không biết vợ cậu không biết mình, lần trước ra ngoài có gặp qua, khi ấy cô ấy đi cùng Mạnh Kiết Nhiên. Cậu biết Mạnh Kiết Nhiên chứ, là kẻ mới nổi lên trong thương trường mấy năm nay ở thành phố C, thủ đoạn rất ác liệt, thật là bội phục vợ cậu có thể dây dưa với họ Mạnh kia."
Cái miệng Tôn Nhị chính là thô lỗ, nói một tràng mới phát hiện Mục Lương Hòa vẫn trầm mặc không nói, lại nghĩ là anh giả bộ thâm trầm như mọi lần, với lấy ly Whisky trên bàn đưa đưa cho anh "Nào cùng an hem cạn lý đi, tôi nói cậu y như đàn bà, lúc nào nên lên thì dứt khoát lên, trực tiếp làm lớn bụng đi, nào có gì mà nghi kị nhiều thế."
Mục Lương Hòa nhận lấy ly nhấp một ngụm, trong phòng bao đang phát loại nhạc rock nặng, ánh đèn màu mờ mịt, nhưng vẫn nghe rõ những lời Tôn Nhị nói, không khỏi có chút buồn cười. Nếu thật sự làm cho Thanh Ninh to bụng, không chừng cô sẽ lập tức đi bệnh viện giải quyết, từ đó cách anh thật xa có thể. Việc duy nhất anh có thể làm bây giờ là dùng hết kiên nhẫn chờ cái đầu rùa của cô tự ngoi ra rồi thật chuẩn xác bắt lấy.
"Đại Mục, đi, qua bên kia làm ván, ngứa tay rồi."
Tạ Thanh Ninh mới tan sở đã thấy Trần Minh đợi sẵn đưa cô về, Mục Lương Hòa không có ở nhà nên cô được thảnh thơi không ít. Tắm xong ngồi ở đầu giường sấy tóc, vô tình nhìn thấy cuốn tiểu thuyết 《 Cục cưng bé nhỏ của thiếu tướng đại nhân》đặt trên tủ đầu giường, cô vơ vội lấy ném xuống dưới gầm giường quyết không để cho nó ló ra dưới ánh mặt trời. Sấy tóc xong định ngồi cắt móng tay nên đi tìm đồ bấm, vừa mở ngăn kéo ra liền nhìn thấy một hộp Durex đập vào mắt, cô lập tứ