Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1192 lượt.
chạy ra, ến phòng bếp thò đầu ra cùng Ngô tẩu Bàn giao toàn bộ lại lập tức chạy ra bên ngoài, Mục Lương Hòa đã ngồi sẵn trong xe, Trần Minh ra hiệu bảo cô nhanh nhẹn lên xe đem bữa sáng chị Ngô chuẩn bị ra giải quyết vừa nghịch điện thoại, Mục Lương Hòa khẽ nghiêng người nhìn đoạn đối thoại thì đưa tay lên che miệng khẽ "Khụ" một tiếng.
"Anh bị cảm à, uống nước ấm nhiều chút."
Mục Lương Hòa gật đầu sờ mũi một cái: "Hình như là có chút."
Thanh Ninh vùi đầu không lên tiếng, miệng cắn sandwich, chuyên chú nhìn màn hình điện thoại di động, trả lời tin nhắn cũ cho Tề Mạc Đình và Hạ Gia Mẫn, chợt phát hiện tầm mắt nóng rực đang nhìn mình, chầm chậm hít hơi lấy tinh thần dò xét hỏi : "Anh có chuyện muốn nói với em?"
"Ừhm, Thanh Ninh, có khả năng anh sẽ thuyên chuyển."
"À?"
Đồ ăn trong miệng lập tức nghẹn cứng nơi cổ họng, nhả ra không được mà nuốt xuống không xong, mặt mũi đỏ bừng hết cả lên. Mục Lương Hòa phát hiện liền đưa chai nước cho cô, thức ăn đã trôi xuống nhưng cảm giác còn lại vẫn không thoải mái chút nào.
Lời nói của Mục Lương Hòa giống như quăng một quả bom vào lòng cô, trong nháy mắt đầu óc nổ rối tinh rối mù, anh chuyển đi, còn cô thì sao? Ý tứ của anh rất rõ ràng, vừa rồi mới chỉ là thử dò xét, thăm dò xem lựa chọn của cô, là ly hôn sao? Anh sẽ đồng ý?
Chưa từng nghĩ việc Mục Lương Hòa có thể chuyển đi, hiện tại có lẽ là lúc bọn họ mỗi người đi một ngả.
Mục Lương Hòa loáng thoáng đoán được đáp án của cô nên cũng không nói gì thêm, chỉ dặn tan tầm Trần Minh sẽ đến đón cô. Thanh Ninh vẫn cúi đầu đi vào Cao ốc lúc vào thang máy không may đụng trúng boss lớn của công ty.
Đó là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, mắt mang kính gọng vàng, diện mạo trung bình, thân hình cao gầy, mới nhìn sẽ không gây cảm giác kính sợ, lâu dần lại cảm thấy dễ nhìn. Chẳng qua là khi hắn đem cặp mắt ẩn dấu tươi cười nhìn chằm chằm cô lại khiến Thanh Ninh thấy có một áp lực vô hình, may mắn chỗ đang đứng cũng không phải trên lầu cao, cô vội vã lách vào phòng làm việc.
Lúc Vệ Đông đem tài liệu đặt trên bàn làm việc đã đoán được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên sau khi đi ra hắn liền bảo thư ký lát nữa gọi nhân viên vệ sinh lên. Trong chốc lát chỉ nghe thấy âm thanh đập phá, đại khái là tủ rượu hoặc cái bàn trà nhập khẩu mới được vận chuyển đường hàng không về đã vỡ nát, chờ đập xong rồi thì mọi thứ sẽ lại trở về an tĩnh.
Thư ký nghe tiếng động bên trong bình tĩnh tiếp tục gõ bàn phím, ở vị trí này càng lâu thì càng rõ ràng tính tình của boss lớn, buôn bán càng làm càng lớn, tính khí cũng càng ngày càng kém. Nhiều người bàn tán với tính khí như vậy thì công ty không thể nào khởi sắc hơn được, thế mà mỗi một hạng mục đầu tư lại luôn luôn mang về món lợi nhuận khủng, trong thời gian ngắn nhanh chóng trở thành kim chủ mới của giới thương nhân thành phố C.
Mạnh Kiết Nhiên đem tài liệu trên bàn xé tan thành từng mảnh, chỉ giữ lại duy nhất một tấm hình Tạ Thanh Ninh không đội mũ dáng vẻ vẫn như 3 năm trước, tóc thẳng, đôi mắt cong cong trong veo như dòng suối, khóe miệng nhoẻn cười trông cực kì vui vẻ.
Hắn lại nhìn đám tư liệu bị xé, tuyệt đối không tin tưởng một chữ nào, chân đạp lên mẩu thủy tinh đầy đất đứng dậy, trái tim quặn thắt không thể giải tỏa ra ngoài, hắn không để ý mảnh thủy tinh dưới chân mà đi về phía cửa sổ tay run run đốt một điếu thuốc.
Vệ Đông đẩy cửa đi vào quả nhiên không ngoài dự liệu trong phòng một cảnh tượng hỗn độn, chân đạp lên mảnh vụn, liếc mắt đám tư liệu bị xé nát dưới đất mặt không đổi sắc mở miệng: "Ông chủ, ngay bây giờ còn có cuộc họp."
Quy mô công ty cũng không lớn, lúc đi ngang các bộ phận khác thì đã hoàn toàn tĩnh lặng, hai người một trước một sau vào thang máy, Thanh Ninh cảm thấy không quen khi đứng cùng sếp trong không gian chật hẹp tù túng thế này, thân thể tự giác nghiêng sang dựa sát vào vách thang máy, chờ thang máy dừng lại, cô lập tức bước ra ngoài.
Bởi vì sếp tự lái xe nên phải đi xuống tầng hầm, Thanh Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đi ra khỏi tòa nhà đã thấy một chiếc xe màu đen đợi sẵn dưới đèn đường, Thanh Ninh nhận ra người đang ngồi trong xe, chậm rãi đi lại.
Mục Lương Hòa tựa vào trên ghế sau nhắm mắt trầm tư, nghe tiếng mở cửa xe anh cũng không mở mắt hỏi: "Công việc bận lắm ư? Phải tăng ca à?"
Nghe hỏi, cảm giác tội lỗi tự nhiên trỗi lên trong lòng cô, chỉ biết há miệng ấp úng gật đầu một cái, suy nghĩ một chút đưa tay thận trọng giật nhẹ tay áo của anh, dịu dàng hỏi: "Thủ trưởng, anh thật muốn thuyên chuyển?"
Mục Lương Hòa không chút nghĩ ngợi gật đầu, đầu ngón tay mang theo vết chai mỏng gãi nhẹ lòng bàn tay cô mềm mại như lông vũ, mang theo từng vòng rung động, tay không tự giác run lên một cái, "Này, vậy chúng ta. . . . . ."
"Vợ thủ trưởng đương nhiên là phải đi cùng thủ trưởng rồi."
Giọng nói Mục Lương Hòa không cao, tốc độ cũng không nhanh, nhưng đã giành trước chặn lại mọi lời Thanh Ninh muốn nói. Cô cảm thấy có chút ảo não,