Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
i sofa."
Mục Lương Hòa cũng cười "Dù có ngủ trên sofa cũng là hạnh phúc, tối thiểu cô ấy tức giận nghĩa là còn để ý."
Những lời này không sai, Diêm Nhuận Hoa tràn đầy cảm xúc, phủi phủi tàn thuốc nhìn về phía vườn hoa dưới lầu, bởi vì mùa đông đã đến nên hoa đã héo tàn hết chỉ còn trơ cành theo gió lung lay, lác đác xung quanh còn mấy mảnh lá vàng.
"Đại Mục, cậu thật sự có thể không để ý chuyện chị dâu và Mạnh Kiết Nhiên?"
"Mình tin tưởng cô ấy nhưng lại không tin tưởng Mạnh Kiết Nhiên." Nói đến đây nét mặt Mục Lương Hòa đã lạnh xuống.
"Lần trước cục cảnh sát nhận được tố cáo, lệnh điều tra cũng đã ban xuống nhưng chưa tra ra được manh mối nào."
" Mạnh Kiết Nhiên không đơn giản, làm việc kín kẽ một giọt nước không lọt, cậu nên chú ý người tên Vệ bên cạnh hắn."
Vệ Đông cái tên này cũng không xa lạ, ngày đó đứng ở sau lưng Tạ Thanh Ninh chính là Vệ Đông, tài liệu lưu trữ trong cục cảnh sát viết rất rõ ràng, cô nhi, không rõ cha mẹ, người như vậy càng giống kẻ liều mạng, chết cũng không từ.
"Trước khi cậu về mình đã tìm chị dâu, die»ndٿanl«equ»yd«onthái độ của cô ấy rất rõ lãng, nguyện ý phối hợp, chỉ còn chờ cậu gật đầu."
Mục Lương Hòa nghe như vậy cũng không kinh ngạc chút nào, trong lòng thoáng suy đoán thái độ cô ấy như vậy càng thêm chứng minh điều gì rồi.
"Mình ủng hộ cô ấy, điều duy nhất mình yêu cầu chính là bảo đảm an toàn của cô ấy."
"Điểm này cậu yên tâm, bên trong cục đã an bài, sẽ có người âm thầm bảo vệ."
Bây giờ Mục Lương Hòa vẫn không biết, quyết định này sẽ khiến anh sau này hối hận cả đời, mỗi lần nhớ tới cũng hận không thể tát mình mấy bạt tai.
Diêm Nhuận Hoa đi rồi, Mục Lương Hòa vào phòng ngủ, cô gái nhỏ vô cùng nghe lời đang ủi quần áo cho anh, động tác vụng về, vì cúi đầu nên không thấy được ánh mắt trong sáng của cô. Nghe tiếng bước chân cô cũng không quay lại nói: "Diêm Nhuận Hoa đi rồi à, có phải là nói với anh chuyện Mạnh Kiết Nhiên không?"
"Ừ, cậu ấy nói em đã đồng ý."
Động tác cô chậm lại: "Ừ, anh cũng đừng ghen nha!"
"Sẽ không."
"Em hẹn hắn tối mai ăn cơm." Lúc bọn họ ở thư phòng nói chuyện, Mạnh Kiết Nhiên gọi tới hẹn cô ăn cơm, cô cũng không cự tuyệt mà sảng khoái đáp ứng.
"Cẩn thận một chút."
Mục Lương Hòa ngẫm nghĩ hồi lâu chỉ nói một câu này, đưa tay ôm cô vào ngực, cằm gác lên trên trán cô, chỉ đơn giản ôm như vậy nhưng lại thật lâu không tách ra. die»ndٿanl«equ»yd«onThanh Ninh xoay người lại chôn sau hơn vào trong ngực anh, tay bấm bên hông lộn xộn bị anh tóm được.
"Chuyện của Cố Thành Dĩ em không có gì muốn nói với anh sao?" Mục Lương Hòa biết mình một khi hỏi như thế, chính là đối với cô không tin tưởng hoặc có lẽ sự ấm áp giữa hai người sẽ bị hủy đi.
Người trong ngực thân thể cứng ngắc, chôn ở trong ngực anh không ngẩng lên, ngón tay mân mê cúc áo anh nhỏ giọng đáp: " Mạnh Kiết Nhiên nói là do hắn đặt bẫy."
"Ừ, anh cũng đã đoán như thế."
Mục Lương Hòa rốt cuộc xác định, Cố Thành Dĩ là cản cho anh một kiếp, người Mạnh Kiết Nhiên muốn đối phó là anh, ngày đó đoán chắc người ở lại là anh chỉ tiếc sai lệch ở chỗ Cố Thành Dĩ thay anh lưu lại .
"Thanh Ninh, bây giờ em chọn đứng bên anh thì xin em vĩnh viễn không thay đổi." Anh chỉ cần cô ủng hộ, càng hy vọng cô lấy thân phận người vợ tiếp tục kiên trì.
"Thủ trưởng, em đã gả cho anh rồi còn có thể có ý kiến gì."
" Tốt nhất là thế, nếu không xem anh đem bí kíp huấn luyện binh sĩ dạy em đến bất phân Đông Tây Nam Bắc luôn."
Thanh Ninh kiêu ngạo trở lại: "Em vốn đã không phân Đông Tây Nam Bắc, không cần anh dạy."
Mục Lương Hòa thấp giọng cười, ở trên tóc cô hôn một cái.
Buổi tối cô theo hẹn đi gặp Mạnh Kiết Nhiên, Mục Lương Hòa đưa cô tới cửa, liền nghiêm mặt dặn dò cô phải cẩn thận, cô cười cười phất tay tạm biệt.
Taxi đến chỗ hẹn đã thấy chiếc Lincoln màu đen của Mạnh Kiết Nhiên đỗ ven đường, Vệ Đông xuống mở cửa xe cho cô ngồi vào, trên đầu gối Mạnh Kiết Nhiên để một chồng tài liệu cũng không ngại cô nhìn thấy, Thanh Ninh thoáng liếc được đó là văn kiện gọi thầu.
"Tò mò? Cho em xem đấy." Mạnh Kiết Nhiên đưa một phần tài liệu cho cô, tất cả đều là tiếng Anh, phía trên có rất nhiều thuật ngữ chuyên nghiệp cô không biết, cũng khó trách hắn hào phóng như vậy ném cho cô xem, căn bản là biết cô xem không hiểu, có chút tức giận ném trả về.
"Được rồi, được rồi, xem không hiểu thì thôi, tức giận cái gì, chúng ta đi tắm suối nước nóng, còn có rất nhiều đồ ăn nhà vườn nữa. "
"Quá xa, ăn cơm trong nội thành thôi, tôi không muốn đi xa thế đâu." Vừa nghe thấy tắm suối nước nóng, cô theo bản năng phòng bị, dục vọng của Mạnh Kiết Nhiên đối với cô quá mức mãnh liệt, chính là thứ dục vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất của đàn ông đối với đàn bà viết rõ ràng trong ánh mắt, khó nói về sau hắn sẽ không ép buộc cô làm cái gì, lúc ấy cơ hội chạy trốn cũng không có, cô sẽ không ngu đến mức tự đem mình vào tình cảnh ấy.die»ndٿanl«equ»yd«on
"Được, vậy thì tìm một nhà hàng gia truyền trong thành phố đi." Mạnh Kiết Nhiên híp mắt mang nụ cười.
Tài xế nghe l