pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.

ệnh lái xe đi, giữa đường Vệ Đông xuống xe, không biết là làm gì, chỉ biết là hắn nhận điện thoại, chỉ nghe ậm ừ mấy tiếng giống như chuyện không thể tiết lộ.
"Đến rồi." Tài xế tìm một nhà hàng gia truyền ở vị trí yên tĩnh, Thanh Ninh chưa từng tới, nhìn quanh phát hiện nơi này là một hẻm cụt, chỉ vừa cho một chiếc xe đi và không thể quay đầu.
"Vào đi, Thanh Ninh, chúng ta đã thật lâu không ăn một bữa cơm ra trò rồi."
Thanh Ninh chột dạ đi theo hắn vào trong Tứ Hợp Viện, ánh đèn lồng đỏ lẫn cam hắt xuống trông qua khung cảnh vui mừng như là mừng năm mới.
"Tôi không uống rượu, cho tôi một ly đồ uống."
Mạnh Kiết Nhiên gọi thức ăn và một chai rượu gạo, tửu lượng cô không tốt nên càng không dám ở trước mặt hắn uống rượu, trong đầu cứ nhẩm đi nhẩm lại mấy chữ say rượu hỏng việc.
"Được, theo ý em, đem hai ly nước ép trái cây."
Tâm tình Mạnh Kiết Nhiên rất tốt, một mực cười, die»ndٿanl«equ»yd«oncô chú ý di động của hắn đặt ngay bên tay, thỉnh thoảng lúc nói chuyện ngón tay sẽ vuốt ve mặt bóng loáng của di động, đầu ngón tay ở phía trên từng cái đánh nhịp.
Động tác này nhìn như hết sức vừa lòng, không chút để ý, nhưng ánh mắt sắc của hắn cứ dính trên người cô cơ hồ muốn đem cô bắn thủng, khiến cô khó chịu ngồi không yên.
"Thanh Ninh, món này ngon lắm, em nếm thử xem."
Mạnh Kiết Nhiên gắp một một miếng măng tươi để vào bát cô, lại múc thêm một chén canh, lúc cô nhận không cẩn thận làm đổ canh lên tay hăn, nước canh bắn cả lên áo sơ mi trắng một mảng dầu, cô hơi áy náy nói: "Anh đi gột đi."
"Ừ, chỉ một lát thôi ."
Mạnh Kiết Nhiên tay nắm thành quyền, đứng dậy đi toilet, đợi hắn đi xa không nghe được tiếng bước chân, cô lập tức cầm lấy di động trên bàn.
Mạnh Kiết Nhiên trở về rất nhanh, cô lau khóe miệng dính nước trái cây, nước trái cây có vị sữa tươi nồng đậm ngọt ngào mà không ngán.






"Nhìn em như con mèo ăn vụng, thích uống thế thì kêu thêm ly nữa nhé. " Tuy hắn nói là chỉ biểu hiện khi uống nước của cô nhưng Thanh Ninh vẫn chột dạ, không biết hắn có nghi ngờ gì không, cảm giác ánh mắt đang chăm chú trên người cô càng sắc bén cùng nóng bỏng, lại cố giả bộ như bình thường xem như không có chuyện gì xảy ra.
Mạnh Kiết Nhiên rất ít uống nước trái cây, hôm nay cũng là một trong số ít lần đó, phát giác mùi vị cũng không tệ lắm, ít nhất ngon hơn so với trong tưởng tượng, cố ý kêu phục vụ đưa thêm hai ly.
" Mạnh Kiết Nhiên, cám ơn về bữa tối." Dùng cơm xong Thanh Ninh dùng khăn giấy lau khóe miệng, không nhanh không chậm nói.
Mạnh Kiết Nhiên thoáng đảo con ngươi rồi thu liễm rất nhanh : "Thanh Ninh, nếu thật muốn cám ơn anh thì hôn anh một cái đi."
Hắn cách cái bàn nghiêng mặt qua, nụ cười trên mặt cô dần dần nhạt xuống, ngón tay dưới mặt bàn nắm chặt: "Với quan hệ bây giờ của chúng ta, hình như không quá thích hợp làm những thứ này."
"Lần sau đi, quá muộn rồi, trở về sớm nghỉ ngơi một chút." Mạnh Kiết Nhiên hít một hơi nhìn về phía tầng lầu cô ở, cửa sổ đen thui nhiễm màu lạnh lẽo, đồng thời vui vẻ cười lên cũng không tiếp tục đề tài mới rồi nữa.
Trong lòng bàn tay Thanh Ninh tất cả đều là mồ hôi, xách túi xuống xe, Mạnh Kiết Nhiên tựa bên thân xe nhìn theo cho đến khi ánh đèn phòng cô sáng lên mới lái xe đi. Trong phòng ánh đèn từ trên đỉnh đầu toả xuống, lẳng lặng trải trên mặt đất và trên người một tầng sáng nhàn nhạt, giờ phút này, là xinh đẹp.
Mục Lương Hòa không nói một lời đem cô đặt lên trên cửa, cơ hồ là lấy phương thức gặm cắn mà hôn, đầu lưỡi bị anh công kích đến tê dại, trong khoái cảm xen lẫn đau đớn, khó chịu muốn tránh thoát hơi thở mãnh liệt của anh. Mục Lương Hòa đem hai tay cô giam trên đỉnh đầu, dùng chân ngăn lại cái chân lộn xộn của cô, để cho cả người cô luân hãm vào trong ngực anh, bị hơi thở của anh bao phủ.
Nơi này tỉnh lược hơn sáu trăm chữ (tác giả).
"Thủ trưởng, chúng ta không về nhà sao?"
Lúc bật đèn nhìn thấy Mục Lương Hòa cô rất vui mừng, cô thích nhìn bộ dạng anh vì cô mà lo lắng khẩn trương, Hạ Gia Mẫn từng nói đây chính là căn bệnh quái đản của cô.
"Không về, thỉnh thoảng đổi địa phương làm cũng không tồi." Người vốn ít nói như anh mà hôm nay ăn nói rõ ràng gẫy gọn như vậy thì thực không bình thường.
Trời cũng không còn sớm, Mục Lương Hòa không muốn lãng phí thời gian đi đường không cần thiết, hơn nữa dục hỏa của mình đã bị vợ khơi lên hừng hực rồi, cả người ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn đem vợ hung hăng đè ở phía dưới.
Mục Lương Hòa bạo lực một cước đạp cửa phòng ngủ ra, Tạ Thanh Ninh thấy một cái đá kia mười phần tự nhiên thô bạo, ở trong lòng anh kêu to"Ngang ngược".
Anh vừa động, chuông di động bỗng dưng reo vang, anh cố tình không ngừng động tác, chuông ngừng rồi hai người cùng thở phào nhẹ nhõm.
Sóng tình trong Mục Lương Hòa bị cắt đứt, hết sức buồn bực khó chịu, bàn tay mò mẫm tay cô. Chuông di động lại vang lên lần nữa, lần này Mục Lương Hòa không nói một lời xoải bước xuống giường, khi nhìn thấy cái tên trên màn hình thì trong lò