Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.

quý sao? Đều chuận bị ổn thỏa rồi hả?”
“Éc…..” mấy người tiến gần liếc nhìn nhẫn nhau, ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi, tiếp tục làm vệc.
Ngồi xuống, cô mở tấm thiệp ra xem, trên tấm thiệp là cái tên cô không thể quen thuộc hơn.
“Ân Ân, buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé? Em tan việc anh sẽ tới đón em! – Đường Minh Lâu”
Nhing tấm thiệp, cô không khỏi cười khổ, ly hôn còn tặng hoa và mời cô ăn cơm, cái này gọi là gì?
Lấy di động qua, cô đi tới gần cửa sổ, nhấn điện thoại gọi, trong chốc lát đầu kia có người nhận, vội vàng nói “Ân Ân” nghe giống như đang đợi điện thoại của cô.
“Đường Tam, anh có ý gì? Chẳng nhẽ anh không rõ, chúng ta đã ly hôn rồi? có cần tôi nhắc nhở anh một câu hay không?!”
“Ân Ân, anh rất rõ chúng ta đã ly hôn, anh chỉ đồng ý ly hôn mà thôi, còn luật pháp cũng không có quy định chồng trước không thể tái hôn với vợ trước càng không có quy định chồng trước không thể theo đuổi vợ trước?” Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại không giận, cuwoif lưu manh giải thích.
“Anh có thể vô sỉ hơn nữa không? Nếu chúng ta đã ly hôn, vậy thì không cần tiếp tục gì cả, luật pháp không có quy định như vậy, nhưng tôi không thích bị người khác quấy rầy, nhất là người tôi không thích, anh không thể biến mất được à? Sao anh chỉ làm tôi thấy đáng ghét hơn thôi!” Người đàn ông này, thật không thể giảng đạo lý với anh ta!
“Ân Ân ….. em đối xử không công bằng với anh! Em không thích đó là chuyện của em, anh cũng có quyền thích và quyền theo đuổi, anh nói rồi em chưa cho anh cơ hội, anh cũng sẽ không bỏ qua!”
“………” cúi đầu chống đỡ ở trên cửa sổ thủy tinh, đầu cô cúi nhìn đường phố và xe cộ thật nhỏ dưới chân, im lặng thở dài, “Chúng ta đã gặp nhay thì cũng có lúc chia tay, anh bỏ qua cho tôi được không?”
“Bỏ qua em? Em cảm thấy có khỏa năng sao? Là em trêu chọc anh trước, muốn anh buông tha trước, không thể nào?” Anh ta cũng có tự tôn, bị cô nói như vậy còn có thể mặt dày phục tùng, gầm nhẹ, trực tiếp cúp điện thoại.!
Nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng tút tút, Úc Tử Âu im lặng nhíu long mày, vuốt vuốt cái trán, ngược lại gọi điệ thoại cho Thẩm Bùi Bùi, đợi một lúc lâu đầu kia mới có người nhận điện thoại, “Cậu sáng sớm quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác đó!”
“đã mười giờ, còn sáng sớm, tối hôm qua sẽ không chèo thuyền cùng vị kia nhà cậu chứ?” Nghe cô ấy uể oải nói chuyện, khả năng này không thể hoài nghi.
Quả nhiên, nghe cô nói như vậy, cô gái đầu bên kia tức giận: “Đàn ông đều là cầm thú!”
“Tự cậu tìm, ai kêu cậu trêu trọc người ta! Được rồi, cậu mau rửa mặt đi, tớ tan viêc thì đón tớ.”
“Làm gì vậy? Bình thường không phải là cậu không ăn cơm cùng tớ sao? Sao hôm nay lại chủ động, thành thật khai báo, có phải có mờ ám hay không?”
“……. Muốn biết thì tớ đón tớ, trước khi tớ tan sở phải đến nhà để xe, nhờ chút!”
“Biết, cậu tốt nhất có bát quái đặc biệt to, nếu không hôm nay Bổn cung ăn chết mi.”
“được được được, cứ như vậy, cúp!”
--r quân môn cưng chiểu cưới r--
Nhìn bộ dạng ỉu xìu từng trong thang máy chạy tới, Thẩm Bùi Bùi im lặng, đảo quanh tay lái lái đến chỗ cô, xe vững vàng dừng lại ở bên người cô.
Mở cửa xe, Úc Tử Ân nhanh chóng ngồi xuống, thở hổn hển nhìn về phía cô gái tò mò ngồi ở chỗ tài xế, “Đừng nhìn tớ, tớ vừa đi vừa nói là được.”
“Được!” Thẩm Bùi Bùi đảo quanh tay lái đem xe lái ra bão đỗ xe ngầm.
“Tớ trốn người, Ninh Ninh đi du lịch, cho nên tớ chỉ có tìm cậu cứu!”
“Trốn ai vậy? không ohair bị đòi nợ chứ?!” Suy nghĩ một chút, Thẩm Bùi Bùi lại lắc đầu. “không thể nào, không phải Dịch thiếu cho cậu mượn tiền ư? Cậu trốn ai vậy?”
“Đường Minh Lân!” Khẽ thở dài, cô thở dài, cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mặt trời sáng rự rỡ từ ngoài cửa sổ phóng vào, hơi chói mắt.






Bất trị!
"Tránh ai vậy? Sẽ không phải là bị đòi nợ đó chứ?!" Suy nghĩ một chút, Thẩm Bùi Bùi lại lắc đầu, "Không thể nào, không phải Dịch thiếu đã cho cậu mượn tiền rồi sao? Cậu tránh mặt ai vậy?"
"Đường Minh Lân!" Cô khẽ thở dài một cái, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mặt trời sáng rực từ ngoài cửa sổ rọi thẳng vào phòng, hơi chói mắt.
"À?!" Mới nghe đến cái tên này, Thẩm Bùi Bùi không thể tin quay đầu nhìn cô một cái, sau đó dừng xe lại, vẻ mặt giống như là nghe được cái gì đó kinh thiên động địa vậy, "Đường Minh Lân?! Tớ không nghe lầm chứ? Rốt cuộc anh ta chịu ăn rồi hả? À không đúng, tại sao đã ly hôn rồi mà anh ta còn muốn dây dưa như thế?!"
"Làm sao tớ biết! Hiện tại muốn tránh anh ta cũng không kịp nữa! Thật là bỏ không xong để ý thì loạn!" Thật vất vả mới thoát khỏi cuộc hôn nhân sai lầm, hiện tại lại lọt vào tình cảnh dây dưa một lần nữa, năm nay sao vận cô lại đen đủi như thế?”
"Theo như tớ thấy thì Đường Minh Lân thật sự thích cậu!" Nghĩ tới chuyện này, Thẩm Bùi Bùi chợt vỗ vỗ bả vai của cô, "Ân Ân, số đào hoa của cậu đã đến rồi! Trước có Dịch thiếu vì cậu mà dẹp đi chướng ngại vật, sau có Đường Minh Lân theo sát không nghỉ, nếu lại có thêm