XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

trình độ say khác nhau mà thôi.
“Tôi đây không phải là đang hỏi anh…sao? Anh chọn…chọn cái nào?”
“Tôi sẽ chọn lấy thân báo đáp…” ánh mắt anh nhìn cô, cười nhạt, án cái trán của cô lên xương quai xanh của mình, giữ giọng nói, cất đi điện thoại di động, ngước mắt liếc nhìn chỗ tài xế, quay đầu đi không nói thêm gì nữa.
Hơi lạnh dính vào trên cái trán nóng bỏng của cô, cô cảm thấy rất thoải mái, cứ như vậy nhắm mắt trầm lắng ngủ thiếp đi.
Vậy mà, việc về sau lại làm cho Dịch Khiêm nhức đầu.
Bế cô trở về phòng ngủ, mới vừa đặt lên giường được một lúc, người đang nằm đột nhiên buồn nôn, mơ mơ màng màng nghiêng người qua ói thẳng vào thân anh!
Cúi đầu nhìn vết bẩn trên ngực, Dịch Khiêm khẽ chau mày, bất đắc dĩ xoay người vào phòng tắm rửa đi mùi trên người, anh có chút thích sạch sẽ, áo sơ mi bẩn thành như vậy anh thật sự không thể mặc nữa, định ném vào trong thùng rác.
Vắt khăn nóng ra ngoài, anh để trần nửa thân tỉ mỉ lau khô miệng cho cô, vừa muốn đứng dậy, người trên giường theo tiềm thức bắt được tay anh, anh ngẩn người, vốn muốn đem tay cô thả lại trên giường, ai ngờ cô lại nắm chặt không thả, còn theo bản năng ôm cánh tay anh vào trong ngực, nghiêng người sang tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ say.
Đè ép thân thể ngồi bên giường, Dịch Khiêm cười khổ, về sau cho dù là trường hợp nào cũng quyết không để cho cô uống say!
Chậm rãi nghiêng người sang tựa vào trên giường, anh thận trọng ôm cô vào trong ngực, trong giấc mộng tiềm thức con người luôn hướng về nơi ấm áp mà dán vào, gò má nóng bỏng dính vào vòm ngực trần của anh, thoải mái cọ xát, lần đầu tiếp xúc thân mật anh chợt khẽ run!
"Ân Ân..." anh ngẩng đầu nhìn trần nhà trắng xóa, có chút nhức đầu tự lẩm bẩm, "Người này là đang muốn hành hạ chết mình sao?"
Cười khổ một tiếng, anh không đổi sắc đem ngọn lửa cuồn cuộn ép xuống, kéo tấm thảm mỏng đắp lên cho cô ngủ được thoải mái một chút.
Mà cả đêm, khi anh vừa chợp mắt, hai lần đều bị cô say rượu đè ở phía dưới, nhưng vẫn bình an vô sự vượt qua, quá tam ba bận, về sau nếu họ thật sự ở chung một chỗ, cô muốn ầm ĩ ở trên, vậy đến lúc đó anh cũng không dung túng cô là không được!
Điện thoại vẫn ở trong túi, anh lấy điện thoại ra, tìm đoạn mới vừa ghi âm, không biết nghe lại bao nhiêu lần, nghe được bốn chữ lấy thân báo đáp từ trong miệng cô nũng nịu nói ra, giống như đang trưng cầu ý kiến của anh, mặc dù biết rõ cô chỉ là uống say nói bậ, nhưng anh vẫn không nhịn được mà lòng muốn nở hoa.
Lấy thân báo đáp, anh ngược lại thật hi vọng có một ngày như thế.
Mở to mắt cho đến khi trời sắp sáng, anh mới chậm rãi nhắm mắt lại ngủ, mà khi tỉnh lại, cũng là vì tiếng thét chói ta của Úc Tử Ân mà tỉnh lại.
Nghe được tiếng thét chói tai của cô, anh còn chưa mở mắt, cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra, tâm lý đã có chuẩn bị, anh lại càng thêm bình tĩnh.
Mở mắt a, anh nhìn cô gái ngồi một bên đang cuồng loạn gãi đầu, bất đắc dĩ cười cười ngồi dậy, an tĩnh nhìn cô, đợi cô chú ý tới mình đã tỉnh.
"Dịch, Dịch thiếu..." vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy người đàn ông để trần nửa người trên tựa vào giường, sắc mặt an nhiên nhìn cô, cô không khỏi có chút sửng sốt!
Tầm mắt rơi vào trên dáng người ngang tàng, không một chút thịt thừa, tỷ lệ vóc dáng hoàn mỹ cùng một sắc đồng cứng cỏi, bộc phát hấp dẫn mê người, không chút nào thua thiệt siêu mẫu nam đẳng cấp quốc tế, thật sự không biết, dưới áo sơ mi của anh còn có một vóc người khiến cho người ta phải sợ hãi than khóc như vậy.
Cúi đầu nhìn lại mình, lại nhìn một chút người đang ở trần kia, cô nhất thời đỏ mặt, lúng túng đến không ngóc đầu lên được, say rượu mất lý trí, lúc này cô thật sự xong đời rồi!
Chứng cớ xác thật, cô thật sự đã đem cái người đàn ông tôn quý này ăn sạch?
"Ân Ân..." thấy cô cúi đầu nãy giờ không nói gì, Dịch Khiêm khẽ gọi cô một tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo một chút trấn an cùng lo lắng.
Chậm rãi ngẩng đầu lên, cô khẩn trương luống cuống nhìn anh, ánh mắt như lưu ly có ý niệm bất cứ giá nào, "Dịch thiếu, tôi... tôi hôm qua uống say..."
"Ừm, không tệ, cô còn nhớ rõ cô uống say đấy." anh cười nhạt, không muốn cứ hù dọa cô như vậy.
"Tôi... tôi hôm qua sẽ không thật sự đem anh... đem anh cường bạo chứ?" to gan nói ra mấy chữ kia, mặt cô nhất thời hồng như tôm luộc, đỏ ửng đỏ ửng.
"Nếu như đem tôi cường bạo, Ân Ân cô sẽ chịu trách nhiệm sao?" Nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô, anh dường như hiểu ra cái gì, mới vừa tỉnh ngủ cô còn chưa đủ tỉnh táo, rất dễ lừa gạt!
"Chịu trách nhiệm à..." nheo lông mày, cô gian nan nuốt một ngụm nước bọt, cái trán thình thịch có chút tội nghiệp, "Tôi sợ tôi không chịu nổi trách nhiệm"
"Ha? Chẳng lẽ cô quên hôm qua đã nói với tôi cái gì sao?" chau chau mày, anh nén cười, vẻ mặt thành thật nhìn cô, mặt không đổi sắc đào bẫy cho cô nhảy vào.
"Hôm qua tôi uống say, không nhớ rõ mình nói cái gì..." cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, một chút cũng không nhớ ra được.
"cô nói, thiếu tôi nhiều như vậy cũng không biết phải làm sao, liền lấy thân báo đáp."