Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.
gười gánh, em có thể tùy ý lệ thuộc vào anh mà không cần kiêng kỵ gì, biết không?”
“Ừ…” ở trong ngực anh, cô khẽ gật đầu, hương cơ cây nhàn nhạt truyền vào hơi thở, giống như tính tình của anh vậy, ôn nhã, mang theo một cảm giác khiến cho người khác an tâm.
Đang lúc cô đang ở trong lòng anh, trước cửa liền truyền đến tiếng ho nhẹ, chợt hồi hồn, Úc Tử Ân vội ngẩng đầu lên, lúng túng nhìn dì Hồng đang đứng phía cạnh cửa, nhếch miệng cười cười, “Dì Hồng, dì đã về rồi! Đã lâu không gặp…!”
“Mới ít ngày không thấy, sao lại gầy thành như vậy, gần đây lại đang bận rộn những chuyện gì đây?”
Đưa túi hàng vào nhà, trên người dì Hồng mặc chiếc đầm màu xanh lá, đoan trang hào phóng, vẫn còn phong vận, trên mặt là nụ cười yếu ớt, phụ nữ như vậy nhất định có thể khống chế được người tính khí lớn như Úc Bảo Sơn, phụ nữ dịu dàng chăm sóc, luôn có năng lực biến thép cứng thành ngón tay mềm, cũng khó trách Úc Bảo Sơn lại chọn ở chung một chỗ với bà, dì Hồng đúng là người thích hợp với ông nhất!
“Không có gì vội đâu ạ, ít ngày trước cháu đi du lịch mà, có thể chơi tùy hứng, chắc có thể là thủy thổ không hợp một chút, không có việc gì, có dì ở đây, đoán không chừng vài ngày nữa con lại mập trở lại.”
“Cháu nhé, chỉ nhớ đến ăn thôi! Dì mới vừa đi ra ngoài mua tương ô mai, hôm nay làm sườn sốt ô mai cho cháu!” dì Hồng tức giận điểm lên cái trán của cô, vẻ mặt lại là sủng ái không biết phải làm thế nào.
Trong lòng Úc Tử Ân so với ai cũng rõ ràng hơn hết, dì Hồng đối với cô cưng chiều chính là xuất phát từ nội tâm, cũng hoàn toàn như thế cô mới không có chút nghi ngờ và chán ghét nào, thành toàn cho bà và Úc Bảo Sơn.
“Được ạ! Dì Hồng đối với con là tốt nhất!” kéo cánh tay dì Hồng, Úc Tử Ân nghiêng người sang giới thiệu người đang bị lơ là bên cạnh, “Dì Hồng, đây là Dịch Khiêm, dì có biết chứ?”
Đại nhân vật của Kim Cung, bà là quản lý của Kim Cung, từ chợ đen đến xã hội thượng lưu ở thành phố C, có rất ít người mà bà không biết, nói đúng là không biết cũng có chút nói không được.
“Dịch thiếu.” dì Hồng ngước nhìn anh, lễ phép gật đầu về phía anh, giọng nói mơ hồ có mang theo vài phần cung kính.
“Dì Hồng về sau cứ như bác trai gọi tôi một tiếng Tiểu Dịch đi, dì là trưởng bối, không cần khách sáo như thế.”
“Được.” gật đầu, dì Hồng nhìn bọn họ, khóe miệng chứa đựng nụ cười yếu ớt, nhìn hai người đứng chung một chỗ, hình như có chút vui mừng.
Chỉ sợ dì Hồng đem một ít chuyện ở Kim Cung ra ứng phó với Dịch Khiêm, khách sao như vậy ai cũng sẽ lúng túng, cô vội vàng mở miệng giải thích thêm, “Dì Hồng, Dịch thiếu bây giờ là có thể nói là bạn trai của cháu rồi, dì không cần phải khách sáo như vậy…”
Đáng tiếc, câu giải thích này nghe vào tai người khác lại có chút kỳ cục, mày kiếm khẽ chau lại, “Ân Ân, cái gì gọi là “có thể nói là”, chẳng lẽ em dám nói không phải?”
“Chuyện này…hình như cũng không có gì khác biệt mà?” biết có chút khiến người nào đó mất hứng, theo bản năng cô híp mắt, tự mình giả bộ hồ đồ.
“Khác biệt rất lớn đấy, chúng ta đi sang một bên, anh sẽ giải thích rõ nhất sự khác biệt ở đây.” Nói xong anh nhìn qua dì Hồng, “Dì Hồng, dì bận rộn rồi.”
“Được được được, hai đứa cứ nói chuyện đi, dì đi giúp một tay.” Dì Hồng cười thoát thân chạy về phía nhà bếp.
Bà vừa đi, phòng khách lớn như vậy cũng chỉ còn hai người bọn họ, Úc Tử Ân nhìn bộ mặt phớt tỉnh của ai đó, cắn cắn môi dưới nhanh chóng chạy về hướng trên lầu.
“Ân Ân…” phía sau, Dịch Khiêm bất đắc dĩ cười lắc đầu, không nhanh không chậm đi theo lên lầu, ánh mắt thâm thúy, một mảnh nhu tình.
Nếu không phải là yêu…
Lên lầu hai, khiến anh ngoài ý muốn chính là Úc Tử Ân lại đứng ở cửa chờ anh, nghiêng người cúi thấp đầu, dáng vẻ như lười biếng lại cũng như rất kiên nhẫn tựa trên khung cửa, bên trong đáng yêu lại có một cỗ mùi vị mê người.
Nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, nhìn anh cười giảo hoạt , “Dịch thiếu, phòng của con gái, có muốn đi thăm không?”
“Phòng của em, anh dường như đã thăm qua.” Ngừng chốc lát, ánh mắt vô tội nhìn cô, bổ sung, “Hơn nữa, còn không phải một lần.”
“…” không mở hộp thì ai biết trong hộp có gì!
Một nhắc nhở như vậy, cô chợt nhớ tới hai lần say rượu mình được anh mang trở lại, hai lần đè anh ở trên giường, về phần say rượu loạn tính làm ra chuyện gì vô lễ với thiếu gia nhà người ta thì cơ bản cô không hề có ấn tượng gì, mặc dù anh luôn nhẹ nhàng nói không sao, không để ý, nhưng cô vẫn cảm thấy, mình xâm phạm người đàn ông ưu nhã thần thánh này, có chút cảm giác tội lỗi không thể tha thứ!
“Không phải sợ.” cánh tay ngang hông khẽ buộc chặt thêm vài phần, “Ân Ân, anh không phải sợ. Anh chính là đang đợi, đợi em quay lại, có một ngày chân chính chỉ nhìn thấy anh!”
“Tại sao không phải đợi em yêu anh?” cô có chút không hiểu, ánh mắt mê mang nhìn chằm chằm vào anh.
Trong miệng đàn ông chữ yêu luôn rất dễ dàng nói ra, cho dù vào giờ phút này, anh cũng chỉ nói một câu đợi cô quay lại, cũng không nói y