Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
r>Năm năm không thấy, Lâm Tiểu Uyển còn thông minh hơn tưởng tượng của anh, thậm chí còn biết quan sát sắc mặt người khác hơn trước kia, chuyện này với anh mà nói thật không biết là tin tốt hay tin xấu.
Người này sẽ làm một đối thủ mạnh bên cạnh Ân Ân sao, anh ngược lại cảm thấy đây không phải là một chuyện tốt.
Oan gia ngõ hẹp!
Nhận được điện thoại hẹn ăn cơm của Thẩm Bùi Bùi, vừa đúng Úc Tử Ân tan việc đầu tiên là chạy tới phòng thiết kế, đúng lúc cách chỗ hẹn ăn cơm không xa, mặc dù bận rộn hơn nữa, Thẩm Bùi Bùi hẹn cô ăn cơm, cô cũng sẽ không cự tuyệt, trừ phi là đi làm kỳ đà cản mũi.
Từ Cao ốc ra ngoài, cô quét mắt nhìn chiếc xe hơi màu đen, hơi sững sờ, liếc nhìn bảng số xe khá quen thuộc, đi giày cao gót đi lên trước, gõ nhẹ cửa sổ xe, cửa sổ xe chỗ tài xế hạ xuống, Thẩm Bùi Bùi thấy cô, vội vẫy vẫy tay, "Bảo bối, lên xe lên xe ~"
". . . . . ." Quay đầu đi, cô nhìn người đàn ông đang ngồi ở vị trí tài xế, do dự một chút, "Hai người các cậu đi ăn cơm, không cần kéo tôi đi làm kỳ đà cản mũi đâu"
Cái này là tâm trạng gì, mặc dù chị em bọn họ rất thân thiết, nhưng cũng không thể kéo cô xuống nước cùng, quay đầu lại Lăng Thiếu Phong gật đầu nhìn cô, cái gì mà kéo theo người làm bia đỡ đạn! Thật là!
Biết cô đang ngại điều gì, Thẩm Bùi Bùi quay đầu liếc nhìn người đàn ông chỗ tài xế, trầm mặc không nói gì, ra bộ dáng việc lớn phải do bà đây làm chủ, đẩy cửa xe xuống, "Không có việc gì á..., hôm nay không phải hai chúng ta ăn cơm, mà là mời một người bạn của anh ấy đi cùng, tớ muốn dẫn cậu đi gặp một chút."
Chỗ ăn cơm là Lăng Thiếu Phong chọn, dĩ nhiên là chỗ đẳng cấp nhất thành phố C, bởi vì đã tới chỗ này mấy lần, Úc Tử Ân cũng hiểu rõ chỗ này bình thường chỉ tiếp đãi những người thuộc tầng lớp thượng lưu, hoặc là cao quan, chính khách, phí phục vụ khá cao bù lại cách phục vụ rất tốt khiến nhiều người cảm thấy địa vị của mình được nâng cao, Úc Bảo Sơn cũng rất thích chỗ này, không quan tâm đến tiền, chỉ cần có thể cấp đủ mặt mũi cho ông là được.
Lên phòng khách quý, Thẩm Bùi Bùi kéo Úc Tử Ân đi ở phía sau, hành lang vắng tanh hai người nói đủ mọi chuyện.
Vậy mà, khiến Úc Tử Ân không ngờ chính là, ở chỗ này cô lại đụng người không muốn gặp
Khi đi vào đại sảnh, Lâm Tiểu Uyển liền thấy bóng của nhóm người bọn họ, tính toán chờ mọi người đến gần sẽ vẫy tay chào "Ân Ân!"
Nghe được giọng nói của cô, Úc Tử Ân ngẩn người, ngước mắt nhìn về bóng dáng hai người đang ngồi ở trước, cuối cùng đem tầm mắt rơi vào trên người Lâm Tiểu Uyển, tay nắm Thẩm Bùi Bùi không tự chủ mà nắm chặt hơn.
"Tiểu Uyển, trùng hợp như thế!" Lễ phép đáp một tiếng, Úc Tử Ân xé ra nụ cười cứng ngắc "Không ngờ lại gặp cô ở chỗ này!"
"Đúng vậy! Tớ và Tiểu Dịch đến đây dùng cơm, các người thì sao?" Lâm Tiểu Uyển nhìn đôi nam nữ đứng bên cạnh cô một chút, ánh mắt không tự chủ rơi vào người Lăng Thiếu Phong.
Tựa hồ cảm giác được cô đang quan sát mình, Lăng Thiếu Phong nhàn nhạt liếc cô một cái, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, quay đầu nhìn về phía bên người đứng bên cạnh cô, gật đầu một cái, "Dịch thiếu, trùng hợp như thế!"
"Là rất khéo!" Lễ phép gật đầu, Dịch Khiêm đột nhiên quay đầu nhìn về phía bóng dáng núp sau lưng Thẩm Bùi Bùi, ánh mắt thâm thúy, sắc mặt lạnh nhạt, hình như cũng không nghĩ giải thích được sao trùng hợp như vậy.
Mơ hồ ngửi ra mùi vị lúng túng của người nào đó, Thẩm Bùi Bùi nhìn người phụ nữ bên cạnh một chút, lại nhìn cô gái bên cạnh Dịch Khiêm một chút, nghe Ân Ân gọi, hai người hình như biết, nhưng chỉ ăn một bữa cơm đơn giản, quan hệ chỉ sợ cũng chẳng phải đơn giản thế!
Nhíu chân mày, cô nửa cười nhìn sắc mặt lạnh tanh của Dịch Khiêm, không nhịn được nhạo báng: "Ơ, thì ra là Dịch thiếu à! Anh đã có mỹ nhân ở bên cạnh rồi, như vậy tôi nên mang Ân Ân ra ngoài xem mắt cho xong, dù sao nhiều chỗ cũng rất tốt, nói không chừng có thể tìm được một người đàn ông tốt! Anh nói phải không?"
Khẽ cười một tiếng, Dịch Khiêm đột nhiên giương môi, tính khí rất tốt, coi thường lời nói của Thẩm Bùi Bùi, chuyển con mắt nhìn về phía Úc Tử Ân, lời nói lại như nói với Thẩm Bùi Bùi: "Tiểu thư Thẩm đây là đang mượn Ân Ân của tôi sao?"
"È hèm, nếu không đây? Sao anh có thể ra ngoài ăn cơm với người phụ nữ khác, Ân Ân thì không thể ra ngoài ăn cơm với người đàn ông khác? Dịch thiếu, làm như vậy rất không công bằng! Anh nói có đúng hay không?" Cô đưa ánh mắt cợt nhã nhìn về phía Lâm Tiểu Uyển, hình như nhiều hơn mấy phần khiêu khích và khinh thường, Thẩm Bùi Bùi giương mắt lên, động thân đứng trước mặt Úc Tử Ân, bộ dáng bao che cho người khác.
Nghe giọng khiêu khích rõ ràng của cô, Lăng Thiếu Phong khẽ vặn lông mày, không nhịn được mở miệng: “Bùi Bùi, theo như em nói, nói chuyện phải chú ý đúng mực, không cần phải xem hai người kia là tội nhân, quay đầu lại anh còn phải dọn dẹp cục diện rối rắm.”
Quay đầu, Thẩm Bùi Bùi tức giận trợn mắt nhìn Lăng Thiếu Phong một cái: “Anh là đàn ông, anh không dọn dẹp c