Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
phải cô đã quá gìa rồi sao? Thôi, loại tiện nghi này không ai muốn chiếm.
"Hoan hô! Vẫn là chị Úc tốt nhất!" Tiểu nha đầu kích động kéo cánh tay Úc Tử Ân, quay đầu trừng mắt nhìn Dịch Khiêm, "Nhanh vào trong đi, tất cả mọi người đều đang đợi hai người bên trong!"
"Biết." Dịch Khiêm đi lên trước, nháy mắt với cô, tiểu nha đầu hấp ta hấp tấp đi vào nhà trước.
Nghiêng người sang, Dịch Khiêm đưa tay kéo cô gái bên cạnh vào trong ngực, mang theo cô bước vào dinh thự xa hoa.
Trong phòng khách to lớn, những người lớn đang ngồi trên sofa phòng khách, mấy người thứ bậc nhỏ hơn đứng ở bên cạnh sofa an tĩnh chờ đợi bọn họ vào, tư lệnh Dịch và Dịch phu nhân liếc nhìn Úc Tử Ân một cái, rất có ăn ý quay đầu liếc nhìn lẫn nhau, Dịch phu nhân hình như gật đầu hài lòng, đợi hai người đi đến trước. Một bóng người đang ngồi trên ghế sa lon đột nhiên đứng thẳng lên, Lam phu nhân Dịch Ngưng nhìn cô gái mà em trai của mình mang về, kinh ngạc nhìn Úc Tử Ân, lại quay đầu nhìn về phía đứa con trai trầm mặc ông nói gì của mình, cuối cùng đem tầm mắt trở về vẻ mặt lạnh nhạt của Úc Tử Ân, khẽ run hỏi: "Tại sao là cô?! Tiểu Dịch, làm sao em lại đưa cô gái này đến đây!"
Giống như Dịch Khiêm đã sớm đoán được phản ứng của chị mình, Dịch Khiêm chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái, đưa tay kéo cô gái bên cạnh vào sát mình hơn, quay đầu nhìn về phía người đang ông đang ngồi giữa, lễ phép mở miệng: "Ông nội, chúng con đã về! Đây là người mà cháu đưa về, Úc Tử Ân. Ân Ân, chào ông nội đi!"
"Con chào ông ạ!" Trong hoàn cảnh này, cô thậm chí không dám nhìn loạn chung quanh, mặc dù hiểu rõ giờ phút này mẹ của Lam Mộ Duy đang đưa ánh mắt oán hận nhìn cô, cô cũng chỉ có thể một lần lại một lần nữa nói với lòng mình phải bình tĩnh!
"Hai vị này là ba mẹ của anh!"
"Con chào bác trai bác gái!" Nhìn hai người ngồi bên cạnh ông nội, Úc Tử Ân hơi kinh ngạc, hình như bọn họ trẻ hơn tưởng tượng của cô rất nhiều, nhất là mẹ của Dịch Khiêm, cách ăn mặc mang khí chất của một phu nhân Trung Quốc thành thục mà cao quý, khác xa với một người phụ nữ rất khó đến gần trong tưởng tượng của cô.
"Được Được!" Mẹ Dịch nhìn về phía cô gái vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng trước mặt, vui mừng đến cơ hồ không ngậm miệng lại được, bàn về tướng mạo hay bàn về phong cách ăn mặc đều bàn về quần áo thưởng thức cũng sẽ không thua kém anh em bọn họ, những thứ này chỉ có ở các thiên kim tiểu thư mà thôi, cũng là người con dâu lý tưởng trong mắt bà, ánh mắt con trai bảo bối quả là rất được!
Quay đầu, mẹ Dịch nhìn Dịch Ngưng đang có chút luống cuống, đã hiểu mấy phần, dịu dàng hỏi: "Dịch Ngưng à, con cảm thấy đứa con dâu mà Tiểu Ngũ chọn như thế nào hả?"
Mẹ Dịch có thể lái qua chuyện khác, mở miệng giải vây như thế, Dịch Khiêm Mạch liền hiểu bà đã tiếp nhận đứa con dâu vừa gặp mặt lần đầu tiên này, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm.
". . . . . ." Dịch Ngưng nhìn sắc mặt lạnh nhạt của Úc Tử Ân, mặc dù không thích cô gái này, nhưng giờ phút này cô là người cô gái mà em trai cô đưa về, mặc dù bắt bẻ, cũng không tới phiên cô phát biểu ý kiến. Trong lòng thầm nghĩ như thế, ngược lại đem câu hỏi được tính như không phản đối.
Nhưng thân là người lớn hơn, cô cũng hy vọng em trai của mình không bị thua thiệt: “Tiểu Dịch, cô ấy là phụ nữ đã có gia đình, các người… Các người không thích hợp! Mặc dù chúng ta không so đo thân phận và xuất thân của cô ấy, nhưng cô ấy là cưới lần hai, đối với em thật sự không bằng. Đối với những cô gái như thế này, có phải là em cố tình coi trọng cô ấy không?!”
“…” Trước mặt nhiều người như vậy nói ra việc cô cưới lần hai, Úc Tử Ân ngẩn người, lúng túng nhìn về phía phu nhân Dịch và tư lệnh Dịch vẫn bình tĩnh, lại nhìn sắc mặt có hơi trầm xuống của Dịch Khiêm… lờ mờ cảm thấy có chút khó chịu.
Khẽ thở dài một cái, Dịch Khiêm Mạch vỗ nhẹ vào bả vai người trong ngực, quay đầu nhìn về phía chị mình, sắc mặt có chút nặng nề: “Chị, mặc kệ trước kia Ân Ân mang thân phận gì, cũng không cần để ý đến những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, một khi em đã ghi nhận một người, sẽ không thay đổi. Ở chỗ này của em không có công bằng hoặc là không công bằng, chỉ có lựa chọn đúng hay sai, nếu như chị nói đến thân phận của Ân Ân, nếu thật sự cần đi ngược dòng hồi ức, năm đó ông nội của Ân Ân cũng xuất thân trong một gia đình danh môn, hôm nay chú Úc cũng quản lý việc kinh doanh của công ty gia đình, em nhìn trúng cô ấy, không phải do bối cảnh gia đình của cô ấy, nhà họ Dịch chúng ta không cần coi việc kết hôn như buôn bán. Về phần việc chị nói cưới hai lần, thì lần kết hôn trước là cô ấy rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ, xem việc kết hôn như buôn bán, chỉ có danh nghĩa không có thực, hôm nay bọn họ đã ly hôn, cũng đã thôi hợp tác, mấy chuyện quá khứ đã đi qua, em không để ý, chúng em chỉ muốn nhìn đến tương lai.”
“Tiểu Ngũ nói thật hay!” Trong đám người, Dịch Noãn hít thở không thông không khí ngột ngạt, đột nhiên ồn ào lên, lập tức gặp phải ánh mắt lạnh lẽo của những người lớn trong nhà.
“Hôm nay con mang vợ tương lai về ra mắt, ý kiến của ba mẹ v