Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.
vui vẻ trong đời
Những khách mời đã sớm tụ họp trong phòng khách, chú rễ đứng trước đài nghe người điều khiển chương trình lên tiếng mời thì từ từ quay người lại, giữa thảm đỏ Úc Bảo Sơn nắm tay con gái chậm rãi đi vào trong phòng, khúc quân hành của hôn lễ vang dội khắp phòng khách xa hoa, tiếng vỗ tay tự nhiên mà đến.
Trên hành lang rất dài, Dịch Khiêm Mạch nhìn bóng dáng chậm rãi đi đến bên cạnh mình, khóe môi giương nhẹ, nụ cười nhu hòa mà ấm áp hiện ra trên mặt, đó là giây phút mà anh mong chờ nhất.
Kích động giao con gái vào tay người con rễ mà mình tin tưởng nhất, Úc Bảo Sơn cơ hồ vì vui mừng mà khóc lên, lui về chỗ ngồi của mình, nhìn một đôi tân nương làm cho người người ngưỡng mộ, hơi cảm thán, nhưng vô cùng tự hào.
Khi hai người đọc lời tuyên thề xong, khách mời xung quanh bắt đầu ồn ào, nhất là đám công tự làm chủ rễ phụ hôm nay bắt đầu đứng ở cửa nhiều chuyện, một hai bảo chú rễ phải hôn cô dâu.
Bị anh cửa mình dụ dỗ, Úc Tử Ân nhất thời đỏ mặt, ngước mắt nhìn về phía người đàn ông mình gửi gắm cả đời, bên hông có bàn tay giữ chặt, một nụ hôn dịu dàng và nhu tình được đặt lên môi của cô, lưu luyến mà triền miên.
Dừng lại mấy giây, thời điểm rút người ra, trong kháng phòng là một tràn vỗ tay kéo dài không dứt.
Còn dư lại chút rượu mời, mặc dù rễ phụ và dâu phụ tăng lên đến tám người, nhưng tiệc mới quan khách đến hơn một trăm bàn, đi một vòng mời rượu, mặc dù có người ngăn cản, Dịch Khiêm Mạch vẫn bị đổ không ít, nhất là vợ mới cưới lại còn rót rượu cho anh, cuối cùng vẫn là Úc Tử Ân đứng ra thay anh nhận rượu, tiếng khen lần nữa vang lên.
Một nhóm người làm ầm ĩ đến nửa đêm, ứng phó xong còn đến màn phá phòng tân hôn, một nhóm người chạy lên hát hò ầm ĩ, Dịch Khiêm Mạch cởi áo khoác nhìn về phía bóng dáng ngồi an tĩnh trên ghế salon, trên trên gương mặt đã tẩy trang khó nén được chút trắng bệch.
Giằng co một ngày, anh còn cảm thấy mệt mỏi, huống chi là cô.
Đi lên trước, anh rót cho cô một ly nước, dịu dàng hỏi: "Có mệt hay không?"
"Cũng may, cả đời chỉ có một lần, mệt mỏi nữa cũng không còn quan hệ." Cô đưa tay vòng lên cổ anh, chui vào giữa cổ gáy anh mà cọ qua cọ lại, lầm bầm thì thầm bên tay anh: "Hôm nay vui vẻ không?"
"Cưới được em là chuyện vui nhất trong đời anh." Anh giơ tay lên, khẽ vuốt ve lưng cô, đôi mắt hơi híp lại một chút, "Nhưng bộ áo cưới hôm nay em mặt hơi gợi cảm, anh không vui chút nào."
Ở nơi có nhiều đàn ông như thế, mặc dù hôm nay là ngày đám cưới của bọn họ, nhưng anh vẫn có chút cảm giác khó chịu.
Ngồi dậy, cô khẽ cười duyên, tiến tới trước mặt anh, "Em còn tưởng rằng anh sẽ cảm thấy em rất xinh đẹp chứ, chỉ là em muốn cho anh nhìn thấy phần xinh đẹp nhất trong em mà thôi, bắt anh phải nhớ nó cả đời!"
"Được… sẽ ghi nhớ cả đời!" Khi anh thấy Úc Bảo Sơn dắt tay cô đi về phía mình, dầu năm tháng có như thế nào thì anh cũng ghi nhớ hình ảnh kia, cả đời không quên.
Dứt lời, anh ôm cô đứng dậy, trong căn phòng to như thế, cô gái nhỏ co rúc ở trong ngực anh như một đứa bé an tĩnh, mà tim của anh cũng vì hình ảnh này mà vui vẻ.
Đứng ở trước mặt cô, anh săn sóc thay cô cởi bộ sườn sám đỏ thêu hình long phượng trên người xuống, vừa cởi xong nút áo cuối cùng ở thắt lưng, vừa kịp chạm vào da thịt mềm mại của cô, một ngọn lửa đang âm ỉ cháy!
Cô vừa mới ngẩng đầu lên, mặt người đàn ông anh tuấn trước mặt đã đến thật gần, thuận thế đặt một nụ hôn lên môi cô, dịu dàng mà lưu luyến, giống như là đang dùng sinh mạng của mình mà yêu thương cô vậy, dịu dàng đến khiến cô phải lộ ra vẻ xúc động!
Cũng bởi vì hình ảnh dịu dàng này mà cô nhón chân lên, chủ động choàng tay qua ôm lấy cổ anh, tay vừa dùng lực thân thể liền nâng lên, hôn trả lại anh.
Đầu lưỡi trơn trợt vẽ phác thảo lên viền môi anh, dò vào trong khoang miệng anh, mạnh mẽ xuyên qua, nâng đầu lưỡi của anh lên, cùng nhau hành động.
Đây cũng là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, mang theo chút yếu ớt và cẩn thận, nhưng lại khiến cho cơ thể anh dâng lên ngọn sóng lớn.
Dịch Khiêm Mạch rất nhanh liền đổi từ bị động sang chủ động, một tay ôm hông của cô, một tay áp chế cái ót của cô, anh bắt đầu hôn sâu hơn để đốt lên ngọn lửa trong lòng cô.
Người đàn ông này có thói quen khống chế mọi chuyện, cho dù là đối với việc này cũng vậy.
Cánh tay vừa dùng lực bế cô lên, đi thẳng về phía giường lớn xa hoa.
Lưng vừa mới dính vào giường lớn mềm mại, trong nháy mắt không khí liền thay đổi thành lửa nóng, anh cúi người nhìn chằm chằm cô, trong mắt lấm tấm ngọn lửa nhỏ, cơ hồ là muốn đả thương cô.
Sau khi nụ hôn chấm dứt, tầm mắt của anh từ từ di chuyển từ trên mặt cô xuống lồng ngực phập phồng, từ góc độ của anh, có thể nhìn thấy sườn xám đỏ còn đang khoác trên người cô. Mà dưới người cô cũng có ngọn lửa đỏ y hệt như thế, ánh sáng phát ra từ da thịt mềm mại và trắng noãn của cô, bộ dáng mềm mại mà mê người, lập tức khiến cho hô hấp của anh trở nên căng thẳng.
Khẽ híp mắt, cô nhìn lên trần nhà, khẩn trương và chút lo lắng không biết phải làm sao, một cỗ khác thường khiến ch