Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
ướp giấy tính tiền kia, cô thật hận không đào được cái hang chui vào.
"Không sao, đây không phải là chuyện lớn gì. Huống chi tôi cũng chưa nói cho cô biết tôi là ông chủ của Thập Tam Lâu, cho nên cô không cần tự trách."
Cửa thang máy mở ra, anh lễ phép nghiêng người sang để cho cô đi ra ngoài trước, rồi anh mới đi ra ngoài theo cô, người khiêm tốn và phong độ khiến Úc Tử Ân không khỏi thổn thức.
Tài xế không biết đã rời đi từ lúc nào, chìa khóa được giao lại cho anh, trên đường trở về anh đích thân lái xe.
Mới vừa ngồi vào ghế lái phụ, thì người ngồi ở chỗ cạnh tài xề liền đưa qua cho cô một cái túi, bên trong chứa nước chanh mà phục vụ vừa mang đến.
"Uống chút nước chanh đi, cô vừa mới ăn không ít thức ăn, tôi lo lắng dạ dày của cô sẽ không thoải mái."
Quay đầu, cô sững sờ nhưng nhìn anh, anh săn sóc cô chu đáo khiến cho trái tim cô trở nên ấm áp.
Cầm nước chanh lên, cô đưa nó đến khóe môi, "Cám ơn anh, Dịch thiếu."
"Không cần cám ơn tôi, đây là việc cần phải làm." Đảo quanh tay lái, anh lái xe ra khỏi bãi đậu xe.
Xe hơi màu đen đi xuyên qua lưu lại một đạo ánh sáng chói lói trên đường phố, trong xe mở nhạc, giọng hát ưu buồn của Trương Tín Triết bay ra: "Mỗi người đều có một đoạn bi thương, nghĩ sẽ che giấu, lại giấu đầu hở đuôi. Đường quá dài đuổi theo lại chẳng thể tha thứ, anh là tôi, không thể nói đau. . . . . ."
Uống nước chanh vào, lòng chua xót muốn rơi lệ.
Cháu đang chấp vấn cậu sao?
Đến bên cửa biệt thự phía Nam, đột nhiên Dịch Khiêm ngừng xe lại, quay đầu liếc nhìn cô gái đang ngồi cạnh tài xế, khẽ thở dài một cái.
Nghiêng mặt tựa vào cửa sổ xe, ngoài cửa sổ là ánh đèn đường mờ ảo hòa cùng ánh hoàng hôn hiu hắt, gò má mềm mại dưới ánh sáng yếu ớt lộ ra vẻ quật cường, anh loáng thoáng nhìn thấy đôi lông mi ướt nhòe nước mắt của cô.
Thật ra thì đáp án đã rất rõ rồi, mặc dù không cần hỏi, cũng có thể nhìn ra được quan hệ giữa cô và Lam Mộ Duy là như thế nào, trước đã từng nghe chị nói thời đại học Lam Mộ Duy có thích một nữ sinh, lại không nghĩ rằng sẽ là cô.
Năm đó tại sao Lam Mộ Duy bị đưa ra nước ngoài, điểm này anh không rõ cho lắm, một đôi nam nữ đang yêu thương lại bị người ta hung hăng chia tách, còn đau đớn nào sánh bằng cơ chứ?.
Sự trùng hợp này, tựa như một đám lông vũ, dắt nhau dính vào chuỗi quan hệ, khiến cho nó càng thêm rối rắm.
"Ngủ ngon!"
Khẽ gật đầu, cô không khách sáo nữa, xoay người đi vào trong.
Canh chừng bóng dáng cô đã biến mất khỏi khúc quanh, Dịch Khiêm chậm rãi thu hồi tầm mắt, xoay người ngồi vào xe, hơi lạnh trong không khí loáng thoáng lưu lại mùi thơm nhè nhẹ của cánh hoa Anh Đào.
Quen thuộc như vậy, rồi lại xa lạ như vậy.
Khẽ cười một tiếng, anh khởi động xe, đảo quanh tay lái hướng đỉnh núi Thánh Sơn mà chạy.
Trở về nhà, xe mới vừa lái vào nhà để xe, quản gia Khang đã bước ra ngoài, săn sóc nhận lấy áo khoác của Dịch Khiêm, lúc này mới lên tiếng nói: "Tiểu Khiêm, có khách tới nhà."
"Hả? Người nào?" Quay đầu, Dịch Khiêm theo bản năng nhìn về phía vườn hoa, trong đó đã có một chiếc xe thể thao đậu sẵn, loáng thoáng đoán được là ai, quay đầu hỏi "Mộ Duy?"
Chú Khang gật đầu một cái, "Đúng, tới một lúc lâu rồi, đang ngồi trong phòng khách lớn ạ !"
"Được, tôi biết rồi!" Xoay người cầm chìa khóa đưa cho quản gia, nhàn nhạt phân phó: "Bảo Huệ Di pha cho tôi ly Tô Đả Thủy (Loại nước uống làm từ tía tô)."
"Dạ." Chú Khang đáp một tiếng, xoay người đi tới phòng khách nhỏ.
Bước vào phòng khách lớn, Dịch Khiêm liếc nhìn trên ghế sa lon an tĩnh có một người đang ngồi lật xem tạp chí, anh nhấc chân đi tới, tiếng gọi khẽ: "Mộ Duy."
Người đang ngồi trên ghế sa lon ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh đã về, vội đứng lên, lễ phép mở miệng: "Cậu nhỏ."
"Ngồi đi!" Dịch Khiêm đột nhiên hướng về phía anh làm tư thế mời khách, sau đó thuận thế ngồi xuống ghế salon đối diện, cử chỉ lười biếng mang theo khí thế vương giả, cùng sự dịu dàng của Lam Mộ Duy hoàn toàn bất đồng.
Khẽ tựa vào thành ghế dựa, Dịch Khiêm nhận lấy ly Tô Đả Thủy mà Huệ Di đưa tới, khẽ nhấp miệng, vuốt vuốt cái ly, lúc này mới không nhanh không chậm nhìn về người cháu ngoại trai đang ngồi bên cạnh, "Khuya như thế này tới tìm cậu, chẳng lẽ muốn ôn lại chuyện xưa?"
Một câu nói, xuyên thủng ý định của Lam Mộ Duy, Dịch Khiêm nhìn sắc mặt của cháu ngoại khẽ cứng ngắt, chỉ an tĩnh nhắm mắt, chờ cho chính anh thành thực khai báo.
Nếu anh đã mở miệng, Lam Mộ Duy cũng không lòng vòng, "Cậu nhỏ, cậu. . . . . . cậu và Ân Ân có quan hệ như thế nào?"
Buổi tối, lúc ăn cơm, anh nhìn thấy bộ dạng thân mật của hai người, chắc hẳn không phải bạn bè bình thường!
"Mộ Duy, con đến đây là để chất vấn cậu sao?" Chau mày, người đàn ông lười biếng giương khóe miệng lên, lạnh nhạt càng tăng thêm phần khí thế, "Nếu như là chất vấn, cháu dùng thân phận gì để chất vấn cậu?"
"Cháu. . . . . ." Bị anh vừa nói như thế, Lam Mộ Duy cứng họng.
Liếc nhìn thấy sự luống cuống của Lam Mộ Du